🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán cà phê quen thuộc gần trường Nhân Văn đông khách hơn mọi khi vì trời chiều mưa lất phất, nhiều sinh viên tấp vào trú tạm. My và Nam ngồi ở góc trong, tránh xa cửa kính để không bị ướt vì gió tạt.

"Tao có tin vui," Nam nói ngay khi My vừa ngồi xuống, giọng có chút phấn khích khó giấu. "Cuối cùng cũng có manh mối."

Đã gần một tuần kể từ đêm Nam mò mẫm một mình trong phòng trọ không tìm ra kết quả gì. My nhận ra những ngày qua Nam gầy đi trông thấy, mắt thâm quầng vì thức khuya lùng sục thông tin bên cạnh lịch học vốn đã dày đặc, nhưng anh không một lần than vãn, chỉ báo cáo tiến độ cho cô mỗi tối như một thói quen mới.

"Sao rồi, kể tao nghe," My hỏi, kéo ghế lại gần hơn.

"Tao hỏi vòng vòng mấy người quen trong giới gym, cuối cùng gặp được một đứa từng nghe nói tới Vòng Trong qua một mối quen khác nữa, không phải người My gặp hôm trước," Nam kể, giọng vẫn còn hào hứng. "Nó không dám tự vào giùm tao, nhưng đồng ý gửi link mời cho tao, nói cần vài ngày để duyệt vì nhóm này kiểm tra kỹ người mới lắm."

"Vậy là sắp vào được rồi hả?" My hỏi, vừa mừng vừa lo.

"Ừ, tao nghĩ tuần sau tao vào được rồi," Nam nói, giọng vừa hào hứng vừa hơi run, như thể chính anh cũng không chắc mình sẵn sàng đối mặt với những gì sắp thấy bên trong nhóm đó.

My kể lại cho Nam nghe về cuộc trò chuyện với Hồng hôm trước, về thái độ thản nhiên của người phụ nữ đó đối với sự tồn tại của Vòng Trong. Nam ghi chú lại, gương mặt càng lúc càng nghiêm túc hơn.

"Vậy là quy mô lớn hơn tao tưởng nhiều," Nam nói. "Không chỉ là một nhóm nhỏ vài chục người biết với nhau, mà đã lan ra thành chuyện được kể lại như tin đồn bình thường giữa những người không hề liên quan."

"Mình phải làm gì tiếp theo?" My hỏi.

Nam suy nghĩ một lúc, rồi nói. "Tao nghĩ mình cần thêm thông tin từ bên trong LUMA Fit nữa, không chỉ từ bên ngoài nhìn vào. Mày có nghĩ chị Châu biết gì không? Chị ấy làm việc trong đó, có thể để ý được những thứ tụi mình không thấy được."

My cân nhắc, nhớ lại lần Châu nhắc tới chuyện thi đấu, cái cách chị có vẻ là người tử tế, quan tâm thật lòng tới học viên. "Có thể. Nhưng em chưa dám hỏi thẳng, sợ làm chị ấy gặp rắc rối nếu chuyện này lớn hơn tụi mình tưởng."

"Cẩn thận là đúng," Nam gật đồng ý. "Nhưng nếu chị ấy thật sự là người tốt như mày kể, biết đâu chị ấy cũng đang thấy có gì đó không ổn mà chưa dám nói ra. Cứ thử hỏi khéo xem sao."

Cô nhân viên quán mang tới hai ly trà đào thay vì cà phê như thường lệ, nói đùa rằng trời mưa vầy uống trà đào cho ấm bụng, cả hai không buồn đính chính chỉ gật đầu cảm ơn. Mưa ngoài trời đã ngớt dần, ánh nắng chiều muộn xuyên qua kẽ mây, chiếu một vệt sáng yếu ớt xuống con đường ướt. My nhìn ra ngoài cửa kính, nghĩ tới việc phải mở lời với Châu về chuyện này, không biết nên bắt đầu từ đâu để không khiến chị hoảng sợ hay nghi ngờ động cơ của mình.

"Được rồi, để em thử," My nói, giọng quyết đoán hơn cô cảm thấy thật sự bên trong. "Tuần này em sẽ tìm cơ hội nói chuyện riêng với chị ấy."

Nam gật đầu, gấp sổ tay lại, nhìn đồng hồ. "Tao nghĩ tuần sau tao vào được nhóm rồi. Hai hướng cùng lúc, chắc chắn sẽ ráp ra được điều gì đó."

Cả hai ngồi thêm một lúc, nhìn quán cà phê vắng dần khi cơn mưa đã tạnh hẳn, mỗi người mang theo một phần việc riêng, cùng chung một câu hỏi lớn vẫn chưa có lời đáp: ai, và vì sao.

Trước khi chia tay, Nam nắm nhẹ vai My một chút, ánh mắt nghiêm túc. "Dù có tìm ra gì đi nữa, mày cũng đừng tự trách bản thân vì đã tin tưởng chỗ đó lúc đầu nha. Mày không có gì sai khi muốn tìm một nơi an toàn để tập luyện cả."

My gật đầu, không nói gì thêm, chỉ thấy lòng ấm lên một chút giữa những ngày căng thẳng, rồi cả hai rời quán, mỗi người một hướng, mang theo phần việc của riêng mình vào tuần mới.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →