🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, lớp Thiết kế Đồ hoạ họp đủ mặt cho buổi thuyết trình đồ án giữa kỳ, phòng học đông nghịt, máy lạnh chạy hết công suất mà vẫn không đủ xua cái nóng hầm hập của tháng Chín Sài Gòn. Hầu hết mọi người mặc áo phông, áo ba lỗ, có người còn quạt tay liên tục vì nóng.

My bước vào lớp, nhìn thấy Chi đã ngồi sẵn ở bàn quen thuộc, khoác một chiếc áo khoác dày màu xám, tay áo dài trùm kín tới tận cổ tay, cổ áo kéo cao gần chạm cằm.

Buổi thuyết trình đồ án giữa kỳ là một trong những buổi học quan trọng nhất học kỳ này, chiếm tới ba mươi phần trăm điểm tổng kết, nên cả lớp ai cũng chuẩn bị kỹ lưỡng, mang theo laptop, giấy in bản vẽ, thậm chí có nhóm còn in cả mô hình giấy nhỏ để minh hoạ. Không khí lớp học vừa hồi hộp vừa sôi động, tiếng bàn tán rôm rả khắp các dãy bàn, chỉ riêng góc My và Chi ngồi là có phần trầm lặng hơn hẳn.

My ngồi xuống cạnh, không nói gì ngay, chỉ liếc nhìn chiếc áo khoác một lúc. "Chi lạnh à? Máy lạnh đâu có mạnh vậy đâu."

"Ừ, tao hơi lạnh," Chi đáp, không nhìn My, mắt dán vào màn hình laptop đang mở bài thuyết trình. Giọng Chi đều đều, không có chút sức sống quen thuộc mọi khi vẫn khiến cả nhóm bạn cười theo mỗi lần Chi mở miệng.

My không hỏi thêm, nhưng ánh mắt cô vẫn lướt qua Chi thêm vài lần trong suốt buổi học. Chi ngồi thu người lại nhiều hơn bình thường, vai khép chặt, hai tay giấu trong lòng áo khoác thay vì đặt trên bàn như mọi khi. Gương mặt Chi có vẻ xanh xao hơn, dù lớp trang điểm mỏng vẫn cố che đi phần nào.

Giờ giải lao, cả nhóm bạn tụ lại như thường lệ để bàn về bài thuyết trình chiều nay. Chi tham gia nhưng ít nói hơn hẳn, thỉnh thoảng chỉ gật đầu đồng ý mà không đưa ý kiến riêng như cách Chi vẫn làm mọi khi.

My nhớ lại tất cả những chi tiết nhỏ đã tích luỹ suốt vài tuần qua: khay ăn trống ở căn tin, câu trả lời cụt lủn về chuyện tập gym, tin nhắn "đừng có lo, không ai biết đâu" cô tình cờ thấy. Từng mảnh riêng lẻ, giờ xếp cạnh chiếc áo khoác dày cộm giữa cái nóng oi bức này, tạo thành một hình ảnh khiến lòng My thắt lại.

Cô muốn hỏi thẳng, muốn kéo Chi ra một góc riêng và hỏi có chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô cũng nhớ rõ cảm giác của chính mình những năm trước, cái cảm giác sợ hãi khi có ai đó nhìn thấy quá rõ những gì mình đang cố giấu. Nếu hỏi sai cách, có thể sẽ khiến Chi càng thu mình lại hơn.

Thay vào đó, My chỉ lặng lẽ ngồi sát lại gần Chi hơn một chút trong lúc cả nhóm bàn bạc, không nói gì, chỉ hiện diện, như một cách nói rằng cô đang ở đây, nếu Chi cần.

Chi liếc sang My một lần, ánh mắt thoáng qua một điều gì đó, có thể là biết ơn, có thể là cảnh giác, My không đoán được chắc chắn, rồi Chi quay lại nhìn màn hình laptop, tiếp tục im lặng. Bàn tay Chi đặt trên đùi khẽ siết lại một chút, rồi lại thả lỏng, một cử động nhỏ tới mức có lẽ chính Chi cũng không nhận ra mình vừa làm.

Hết giờ giải lao, cả lớp trở lại chỗ ngồi để bắt đầu phần thuyết trình. My nhìn Chi đứng dậy, dáng đi hơi loạng choạng một chút khi bước qua hàng ghế, tay vịn nhẹ vào cạnh bàn như để giữ thăng bằng, rồi lại nhanh chóng lấy lại dáng đi bình thường như không có gì xảy ra.

Có lẽ chỉ là My tưởng tượng, cô tự nhủ, có lẽ Chi chỉ đứng lên hơi vội thôi. Nhưng cái cảm giác lo lắng cứ bám riết lấy cô suốt buổi học còn lại, không chịu buông, và khi tan lớp, My đứng ở cửa phòng học, nhìn theo dáng Chi khuất dần cuối hành lang, lòng nặng trĩu một linh cảm mà cô không biết phải làm gì với nó.

Tối đó, My nhắn tin cho Chi một câu ngắn, không nhắc gì tới áo khoác hay dáng đi loạng choạng, chỉ hỏi thăm bình thường: "Mai đi học chung không? Tao ghé đón." Tin nhắn hiện hai dấu tích xanh báo đã xem, nhưng không có hồi âm nào, mãi tới khi My ngủ thiếp đi vẫn chưa thấy Chi trả lời.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →