🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối thứ Tư, My mở laptop lần đầu tiên trong nhiều ngày không phải để làm đồ án. Diệp Anh đã ngủ ở giường tầng dưới, tiếng thở đều đặn lẫn vào tiếng quạt trần quay khe khẽ trên đầu. My ngồi ở bàn học, ánh đèn bàn màu vàng ấm chiếu xuống màn hình, gõ tên "LUMA Fit" vào ô tìm kiếm rồi vào thẳng trang điều khoản sử dụng mà cô đã ký hôm đăng ký, thứ cô chỉ lướt qua chứ chưa từng đọc kỹ.

Trang điều khoản dài hơn My tưởng, chia thành nhiều mục nhỏ, chữ nhỏ li ti trên nền trắng, mỗi mục đánh số theo kiểu văn bản pháp lý mà My chưa từng có thói quen đọc hết. Cô lướt qua mục về thanh toán, mục về huỷ gói, mục về quy định giờ mở cửa, cho tới khi tìm được mục số bảy, tiêu đề in đậm: "Dữ liệu và công nghệ hỗ trợ tập luyện". Cô kéo xuống, đọc kỹ từng dòng.

"LUMA cam kết sử dụng công nghệ camera phân tích chuyển động nhằm hỗ trợ khách hàng cải thiện tư thế tập luyện, giảm thiểu rủi ro chấn thương. Dữ liệu hình ảnh phục vụ mục đích cải thiện trải nghiệm cá nhân hoá của khách hàng, được xử lý theo quy định pháp luật hiện hành."

My đọc đi đọc lại câu đó ba lần. "Dữ liệu hình ảnh phục vụ mục đích cải thiện trải nghiệm cá nhân hoá" là một câu đủ mơ hồ để có thể ám chỉ bất cứ điều gì, hoặc không ám chỉ điều gì cả. Cô không tìm thấy chữ nào nhắc tới việc lưu trữ, chấm điểm, hay so sánh giữa các khách hàng. Không có gì cụ thể để bấu víu, chỉ có cảm giác lăn tăn ngày càng lớn dần trong lòng.

Cô cuộn xuống thêm, tìm phần liên hệ, chỉ thấy một địa chỉ email hỗ trợ chung chung và số hotline. Không có tên người phụ trách, không có cách nào để hỏi trực tiếp ai đó rằng: các anh chị đang biết gì về cơ thể em mà em không biết.

Bàn học của My kê sát cửa sổ, nhìn ra dãy nhà trọ đối diện, nơi vài ô cửa sổ khác vẫn còn sáng đèn dù đã gần mười một giờ đêm. My gõ tay lên mặt bàn gỗ, nghe tiếng cạch cạch khe khẽ, một thói quen cô có mỗi khi đang nghĩ ngợi mà chưa tìm ra lối ra. Cô mở lại app LUMA, vào mục "Chính sách quyền riêng tư" được dẫn từ điều khoản, nhưng trang đó lại chỉ đưa cô quay về đúng đoạn văn cô vừa đọc, không thêm được thông tin nào mới.

My đóng tab, mở Zalo, gõ tin nhắn cho Nam.

My: Mày rảnh không? Tao có chuyện muốn hỏi, hơi lạ.

Vài phút sau, Nam trả lời, kèm một dấu chấm hỏi.

Nam: Rảnh, gì vậy? Ổn không đó?

My: Ổn, không có gì nghiêm trọng đâu. Chỉ là tao đọc điều khoản của LUMA Fit, thấy có đoạn nói về camera "cải thiện trải nghiệm cá nhân hoá" mà không giải thích rõ là cải thiện kiểu gì. Mày có biết mấy app kiểu này thường làm gì với dữ liệu không?

Nam: Nói thiệt tao không rành lắm về mảng công nghệ, nhưng để tao hỏi thử vài người quen bên IT. Sao tự nhiên mày quan tâm chuyện này?

My nhìn màn hình một lúc, ngón tay gõ rồi xoá vài lần trước khi quyết định kể ngắn gọn về câu chuyện của Thuý, về việc một người không thân với mình lại biết chuyện app đoán đúng bài tập.

My: Có đứa bạn học biết chuyện app tao chưa từng kể cho nó. Chắc không có gì đâu, nhưng tao thấy hơi kỳ.

Nam: Ừ, để tao coi thử. Cuối tuần tao rảnh, hay tao ghé LUMA Fit của mày thử cho biết, coi tận mắt luôn.

My: Được đó. Cảm ơn mày.

Nam: Khỏi cảm ơn. Mày biết tao rồi đó, cái gì mơ hồ là tao khó chịu không ngủ được.

My bật cười thành tiếng, đủ nhỏ để không đánh thức Diệp Anh, rồi thả điện thoại xuống nệm cạnh mình. Cô biết Nam nói vậy phần vì tính tò mò nghề nghiệp thật, phần vì muốn cô yên tâm hơn mà không cần nói thẳng ra là anh cũng đang lo.

My tắt màn hình điện thoại, đặt xuống bàn, rồi ngồi im một lúc trong ánh đèn vàng, nghe tiếng quạt trần quay đều. Cô nhìn xuống cổ tay mình, nơi vòng tay LUMA vẫn đeo dù đã ra khỏi phòng gym mấy tiếng đồng hồ, thói quen mới cô chưa kịp bỏ.

Vòng tay silicon xanh mint, nhẹ tênh, mã số khắc chìm bên trong mờ dần dưới ánh đèn bàn: LM-2291.

My xoay cổ tay một vòng, nhìn dãy số đó lâu hơn bình thường, như thể nếu nhìn đủ lâu, nó sẽ tự kể cho cô nghe nó đang giữ những gì. Nhưng dãy số vẫn chỉ là dãy số, im lặng, không nói gì, và My cuối cùng cũng tắt đèn bàn, leo lên giường. Cô kéo chăn tới cằm, nhắm mắt, nhưng phải mất một lúc lâu sau đó câu hỏi của Nam mới chịu lùi lại đủ xa để cô có thể chìm vào giấc ngủ.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →