Giờ giải lao giữa hai tiết học Bố cục Nâng cao, My ngồi ở hành lang tầng ba khu B, chân duỗi thẳng sau hai tiếng ngồi vẽ phác thảo. Nắng chiếu chéo qua ô cửa sổ lớn, hắt bóng lan can lên nền gạch, tiếng sinh viên trò chuyện rôm rả vọng từ mấy dãy ghế đá bên dưới sân.
Thuý, một bạn học cùng nhóm đồ án, bước tới ngồi cạnh, tay cầm ly trà sữa còn nguyên ống hút bọc giấy. Hai người không thân lắm, chỉ đủ để chào hỏi và trao đổi bài vở, nhưng Thuý có kiểu nói chuyện xởi lởi khiến ai cũng dễ bắt chuyện cùng.
Lớp Thiết kế Đồ hoạ Truyền thông của My có hai mươi tám sinh viên, chia thành sáu nhóm đồ án, mỗi nhóm năm người thay phiên thuyết trình mỗi tuần. Thuý ở nhóm khác, chỉ hay gặp My vào giờ giải lao chung hoặc lúc mượn dụng cụ vẽ, nhưng tính hay hỏi thăm khiến cô nhớ được khá nhiều chuyện vặt của gần như cả lớp, từ ai đang yêu ai tới ai vừa đổi kiểu tóc.
"Dạo này eo My thon hẳn ha," Thuý nói, giọng khen thật lòng, không có ý gì khác. "Chắc nhờ cái app phòng gym đoán đúng bài tập hả?"
My khựng lại, tay vẫn cầm ống hút chưa kịp đưa lên miệng.
"Sao mày biết chuyện app đoán đúng?" My hỏi, cố giữ giọng bình thường.
Thuý nhún vai, có vẻ không nghĩ nhiều về câu vừa nói. "Ơ, tao nghe đâu đó chứ tao đâu nhớ rõ. Chắc nghe ai kể trong nhóm chung gì đó. Mà đúng không? Tao thấy dạo này mày với Chi cũng hay bàn về mấy cái gym với app đó mà."
"Tao với Chi không có bàn gì hết," My đáp, hơi nhanh hơn cô định.
"Ơ vậy hả? Chắc tao nhớ lộn." Thuý cười xoà, rồi chuyển sang chuyện khác, kể về deadline đồ án tuần sau, về việc giảng viên vừa đổi yêu cầu bố cục lần thứ ba trong tháng.
My gật đầu, đáp lại vài câu, nhưng đầu óc cô đang bận đuổi theo một câu hỏi khác hẳn: mình chưa từng kể cho Thuý nghe về chuyện app đoán trúng bài tập. Cô chỉ kể cho đúng hai người: Diệp Anh và Nam, và không ai trong hai người đó có lý do gì để kể lại cho Thuý, vốn không quen biết cả hai. Vậy Thuý nghe từ đâu.
My cố nhớ lại từng cuộc trò chuyện gần đây trong lớp, xem có lúc nào mình vô tình nhắc tới chuyện app hay không, nhưng không tìm ra được lần nào. Cô cũng không đăng gì lên mạng xã hội về LUMA Fit, không check-in, không story. Cảm giác như một mảnh thông tin riêng tư của mình vừa bị ai đó nhặt lên và đặt xuống một chỗ khác mà không hỏi qua cô, dù bản thân mảnh thông tin đó chẳng có gì to tát, chỉ là chuyện một cái app đoán đúng bài tập.
Tiết học tiếp theo, My ngồi ở bàn cuối, tay vẽ phác thảo nhưng đầu không tập trung được. Cô liếc sang chỗ Chi ngồi cách đó hai bàn, thấy bạn mình đang cắm cúi làm bài, không có vẻ gì khác thường. Nếu Chi cũng biết chuyện gì đó về app, hai người chưa từng nói với nhau câu nào về nó, vì thực ra My và Chi không thân tới mức chia sẻ chuyện cá nhân, chỉ là bạn học cùng lớp, thỉnh thoảng ăn trưa chung khi cả nhóm rủ nhau.
Hết giờ học, My cố tình nán lại, giả vờ thu dọn đồ chậm để đợi Chi ra về cùng lúc.
"Chi ơi," My gọi, bắt kịp bước chân Chi ở hành lang. "Tao hỏi cái này hơi kỳ, mày có nghe gì về app phòng gym LUMA Fit không? Kiểu gợi ý bài tập đoán đúng á."
Chi hơi khựng lại nửa giây, đủ ngắn để có thể là My tưởng tượng, rồi lắc đầu cười. "Tao đâu có tập LUMA Fit đâu, tao tập ở chỗ khác mà."
"À ừ," My gật, không tra hỏi thêm, dù cảm giác nửa giây khựng lại đó vẫn còn đọng lại trong đầu. "Tại Thuý nói gì đó tao không hiểu lắm, chắc nghe lộn."
Chi cười, chào tạm biệt, rồi rẽ sang hướng khác về phía bãi xe. My đứng lại một mình ở hành lang, nhìn theo dáng Chi khuất sau góc cầu thang.
Cô không biết chắc Chi có thật sự không biết gì hay không, nhưng cái khựng lại đó, dù nhỏ tới đâu, vẫn đủ để My mang theo suốt quãng đường về nhà, xen giữa tiếng còi xe và tiếng gió tạt vào mặt trên đường Điện Biên Phủ giờ tan tầm.
Dừng đèn đỏ ở ngã tư, My móc điện thoại ra định nhắn Nam kể chuyện Thuý, rồi lại thôi, sợ mình đang làm quá một chuyện bâng quơ thành cả một câu chuyện lớn. Cô cất điện thoại vào túi quần, nhìn đèn đỏ đếm ngược từng giây, và tự nhủ có lẽ ngày mai gặp lại, mọi thứ sẽ trở lại bình thường như trước khi Thuý mở miệng nói câu đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →