🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đến sáng thứ Ba tuần sau, My đã có nhịp quen thuộc: dậy sớm, ghé LUMA Fit trước giờ học, tập bốn mươi lăm phút, rồi tạt qua quán ăn sáng gần đó trước khi lên lớp. Cô thích cái cảm giác phòng gym buổi sớm vắng người, chỉ có tiếng nhạc nền khe khẽ và tiếng chân chạy đều trên máy.

Sáng nay, My đến sớm hơn thường lệ mười phút. Trời còn hơi se, nắng chưa lên hẳn, đường Nguyễn Gia Trí mới lác đác vài chiếc xe máy chạy qua. Cô quẹt vòng tay ở cửa, đèn xanh nhấp nháy báo nhận diện thành công, rồi bước vào khu tạ tự do quen thuộc.

Không có ai khác trong phòng tập giờ này ngoài một nhân viên đang lau sàn ở góc xa. My khởi động nhẹ, rồi mở app trên điện thoại để xem gợi ý bài tập hôm nay, thói quen mới cô tự đặt ra cho mình từ vài ngày trước.

Bảy ngày kể từ buổi tối đầu tiên, My đã tập đủ năm buổi, mỗi buổi Châu chỉnh thêm một chút, từ cách giữ lưng thẳng khi squat tới cách thở đều khi nâng tạ. Cơ thể cô bắt đầu có những dấu hiệu nhỏ của sự quen dần: bước lên cầu thang không còn mỏi chân như trước, giấc ngủ đến dễ hơn vào ban đêm. My thích những thay đổi đó, không phải vì chúng làm cô đẹp hơn theo cách nào, mà vì chúng cho cô cảm giác cơ thể mình đang làm việc cùng mình, thay vì chống lại mình như những năm trước.

Màn hình sáng lên, hiện một khối chữ nền xanh mint quen thuộc.

Ứng dụng LUMA hiện dòng chữ nền xanh mint: "Gợi ý hôm nay: tập trung nhóm cơ bụng dưới và đùi trong, hai vùng bạn ít vận động nhất bốn tuần qua."

My đọc lại câu đó, rồi đọc lại lần nữa.

Cô không nhớ mình đã tập bụng dưới bao nhiêu lần trong bốn tuần qua, không nhớ đã bỏ qua đùi trong bao lần, vì với My, một buổi tập chỉ đơn giản là làm theo hướng dẫn của Châu, không có khái niệm "vùng nào ít vận động nhất" trong đầu. Nhưng đọc câu đó, cô bỗng nhận ra đúng là hai vùng đó cô hay lướt qua nhanh nhất, phần vì ngại, phần vì không quen.

Làm sao app biết chính xác vậy.

My gạt ý nghĩ đó đi, tự nhủ chắc chỉ là thuật toán tính theo lịch tập cô đã ghi, có gì đâu mà lạ. Cô bắt đầu bài tập theo đúng gợi ý, cảm nhận cơ bụng dưới căng lên sau mỗi lần gập người, và cố không nghĩ thêm gì về chuyện đó nữa.

Bốn mươi lăm phút trôi qua, mồ hôi thấm áo, My cảm thấy cơ thể mình mệt theo kiểu dễ chịu, kiểu mệt mà cô từng quên mất cảm giác. Cô lau mặt, uống nước, rồi mở lại điện thoại một lần cuối trước khi rời gym, chỉ để nhìn lại dòng thông báo đó thêm một lần.

Nó vẫn nằm nguyên trong mục thông báo, chữ xanh mint dịu dàng, chẳng có gì đáng ngờ nếu nhìn thoáng qua. Nhưng My đứng đó, ngón tay lướt trên màn hình, và một thoáng lăn tăn nhỏ xíu, không đủ để gọi là nghi ngờ, chỉ đủ để nán lại trong đầu cô suốt quãng đường tới trường, len vào giữa những suy nghĩ khác về bài tập nhóm sắp nộp.

*

Chiều đó, My gặp Diệp Anh ở quán bún riêu gần chung cư mini, chỗ hai người hay ăn sáng cuối tuần nhưng hôm nay ghé vào buổi chiều vì cả hai đều tan lớp sớm. Quán chỉ có vài cái bàn nhựa kê trên vỉa hè, bà chủ quán bán đã hơn hai mươi năm, tô bún hai mươi lăm nghìn, đầy ắp cà chua và đậu hũ chiên vàng.

"Sao mặt mày đăm chiêu vậy?" Diệp Anh hỏi, húp một muỗng nước lèo.

"Không có gì, tại app phòng gym gợi ý bài tập nghe kỳ kỳ." My kể sơ về dòng thông báo sáng nay, cố giữ giọng nhẹ nhàng như đang kể một chuyện vui.

"Chắc nó tính theo mấy cái mày ghi lịch tập thôi," Diệp Anh nói, không mấy để tâm, tiếp tục ăn. "Mấy app health giờ xịn lắm, tao dùng app đếm bước chân cũng thấy nó đoán trúng lịch ngủ của tao suốt."

"Ừ chắc vậy," My gật, húp một muỗng bún, để câu chuyện trôi qua như một chi tiết vặt vãnh trong ngày.

Bà chủ quán bưng thêm một đĩa rau sống ra, hỏi thăm hai đứa dạo này học hành thế nào, rồi quay lại bếp than đang đỏ lửa. Tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào, lẫn với tiếng chuông một quán tạp hoá gần đó vừa có khách ra vào. My ăn hết tô bún, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút chỉ vì đã nói ra được điều lăn tăn trong đầu, dù câu trả lời của Diệp Anh không thật sự giải quyết được gì.

Nhưng tối đó, trước khi ngủ, My mở lại app một lần nữa, lướt qua toàn bộ các mục trong đó: lịch sử buổi tập, gói dịch vụ, hồ sơ cá nhân. Không có gì khác thường, không có con số nào cô chưa từng thấy. Cô tắt màn hình, đặt điện thoại lên bàn đầu giường, và ngủ thiếp đi trước khi kịp nghĩ thêm.

Cô không biết rằng, ở một máy chủ nào đó cách phòng trọ mình vài cây số, dòng dữ liệu mang mã LM-2291 của cô vẫn đang được cập nhật mỗi đêm, đều đặn như một cuốn sổ không bao giờ đóng lại.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →