Quán cà phê nằm ngay cổng phụ trường Nhân Văn, bàn gỗ thấp kê sát nhau, ly cà phê đá kêu lanh canh mỗi khi có người khuấy. Nam ngồi đợi sẵn khi My tới, balo laptop dựng dưới chân ghế, tay đang gõ dở gì đó trên điện thoại.
"Mày trả lời tin nhắn tao cụt ngủn dữ," Nam nói, không ngẩng đầu lên ngay. "Ổn thiệt hay ổn kiểu ổn-cho-qua-chuyện?"
"Ổn thiệt." My kéo ghế ngồi xuống, gọi một ly cà phê sữa đá với cô nhân viên vừa lướt qua bàn. "Sao mày hỏi kỹ vậy?"
Quán này là chỗ hai người hay hẹn nhau từ hồi My còn học năm nhất, gần cổng phụ trường Nam đủ để anh tranh thủ giờ giải lao giữa hai tiết. Giá một ly cà phê sữa đá ở đây chỉ hai mươi lăm nghìn, rẻ hơn mấy quán trong trung tâm, và chủ quán, một ông chú ngoài năm mươi, luôn nhớ My uống ít đường. My thích cái quen thuộc đó, cái cảm giác có một nơi không cần giải thích gì cũng được hiểu.
Nam đặt điện thoại xuống, nhìn My một lúc trước khi nói tiếp. Hai người quen nhau từ năm lớp mười, cùng lớp ở trường Nguyễn Thị Minh Khai, và trong suốt bốn năm học chung, Nam là người duy nhất từng thấy My ngất giữa giờ Sử vì đói lả, người đã cõng một phần cặp sách của My chạy xuống phòng y tế trong khi My còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với chính mình.
"Thật ra thì," Nam bắt đầu, đúng cái đệm câu quen thuộc mà My luôn biết trước là sắp có điều khó nghe, "tao hơi lo là mày lại đi vào cái vòng cũ. Gym, cân nặng, đủ thứ. Mày biết tao không cấm mày tập, chỉ là..."
"Chỗ này khác," My cắt ngang, không gắt, chỉ chắc chắn. "Không có gương, Nam. Không một cái nào hết. Tao đứng trong đó cả buổi mà không phải nhìn lại mình lần nào."
Nam nhướng mày, có vẻ bất ngờ thật sự. "Không gương luôn hả? Nghe lạ à nha."
"Ừ, tên là LUMA Fit, mới mở gần chỗ tao trọ. Quảng cáo kiểu 'tập vì mình, không vì soi ai'." My lấy điện thoại ra, mở story cũ của một bạn học từng chia sẻ, đưa cho Nam xem. "Tao thấy an toàn ở đó. Thiệt lòng."
Nam nhìn màn hình một lúc, gật gù, vẻ mặt vẫn còn dè dặt nhưng đã dịu hơn. "Ừ thì, nếu mày thấy ổn thì tốt. Tao chỉ..."
"Mày chỉ lo, tao biết." My mỉm cười, đón lấy ly cà phê vừa được mang tới. "Cảm ơn mày đã lo."
Nam cũng cười, gõ nhẹ mấy ngón tay lên mặt bàn gỗ, thói quen anh hay làm mỗi khi chuyển đề tài. "Thôi kể tao nghe công việc cộng tác viên báo dạo này đi. Toà soạn có giao bài gì hay không?"
"Đang đợi duyệt một bài về mấy quán cà phê tự phục vụ ở quận Bảy," Nam nói, giọng có chút chán nản. "Chán thấy mồ, nhưng phải làm để có bài, cuối năm nộp khoá luận cần ít nhất ba bài điều tra nghiêm túc mà tao chưa có bài nào ra hồn."
"Mày sẽ tìm được thôi," My nói, thật lòng tin vậy. Nam luôn là người kiên trì nhất trong đám bạn cũ, kiểu người sẵn sàng ngồi cả buổi tối đọc hết bình luận dưới một bài báo chỉ để tìm ra manh mối nhỏ nhất. Anh làm cộng tác viên cho trang tin Vùng Xám gần một năm nay, nhuận bút mỗi bài chỉ đủ tiền xăng và vài bữa cơm, nhưng Nam vẫn bám vì tin nếu viết đủ tốt, toà soạn sẽ nhận anh vào biên chế sau khi tốt nghiệp. Anh chưa từng nói thẳng điều đó với My, chỉ hay nhắc tới nó bằng giọng nửa đùa nửa thật, như thể sợ nói ra rồi thì áp lực sẽ thành sự thật.
Điện thoại My rung nhẹ trên bàn, một thông báo từ Instagram. My liếc qua theo phản xạ, thấy story của một tài khoản lạ, có vẻ là bạn của bạn, đang khoe ảnh tập gym với dòng chú thích: "Xịn thiệt sự, cái app phòng gym mới đoán trúng phóc mấy chỗ mình cần tập, thần thánh ghê á 😂"
My dừng tay, nhìn kỹ hơn logo góc dưới bức ảnh. Cùng một biển hiệu xanh mint, cùng font chữ.
"Gì vậy?" Nam hỏi, thấy My chững lại.
"Không có gì," My tắt màn hình, nhưng trong đầu, câu chuyện của người phụ nữ ở phòng gym chiều nay và dòng story này bắt đầu chồng lên nhau thành một hình dạng mơ hồ mà cô chưa gọi tên được. "Tao nói mày nghe, để bữa nào mày ghé LUMA Fit thử cho biết. Biết đâu mày cũng thấy hay."
"Ừ, để coi lịch," Nam nói, rồi im lặng một lúc, mắt nhìn ra sân trường nơi vài sinh viên đang đi ngang, nắng chiều xiên qua tán cây làm bóng lá đổ loang lổ trên nền gạch. "Nếu tao ghé thử, chắc tao sẽ hỏi kỹ họ về cái app đó. Nghề báo mà, cái gì cũng tò mò."
My cười, không nghĩ nhiều về câu nói đó lúc ấy, chỉ thấy vui vì Nam có vẻ đã bớt lo cho mình hơn một chút. Cô không biết rằng câu nói tình cờ đó, chỉ vài tuần sau, sẽ là lý do cả hai người bọn họ cùng ngồi lại với nhau, không phải để nói về một bài báo cà phê tự phục vụ nào nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →