🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi tập có hướng dẫn đầu tiên của My rơi vào chiều thứ Năm, khi nắng đã ngả vàng qua lớp kính dán phim mờ của LUMA Fit, hắt thành từng vệt dài trên sàn cao su.

"Em là My hả? Chị Châu đây, PT của em tuần này," người phụ nữ bước tới bắt tay, tóc búi cao gọn gàng, áo thun đen in logo LUMA nhỏ ở ngực trái. Tay chị chai sạn hơn My tưởng, cái bắt tay chắc và nhanh, kiểu người quen làm việc bằng cơ thể nhiều hơn bằng lời.

Châu năm nay hai mươi sáu tuổi, lưng dưới có một vết chấn thương cũ khiến chị hơi khẽ nhăn mặt mỗi khi cúi thấp quá nhanh, dấu vết còn lại từ những năm còn tập nặng để lên sàn thi đấu. Lương cứng của một PT mới vào nghề ở LUMA không cao, chín triệu một tháng, cộng thêm hoa hồng nếu khách đăng ký gói riêng, đủ để chị trả tiền trọ ở Gò Vấp và lo cho cậu em trai đang học lớp mười hai. Với Châu, mỗi buổi hướng dẫn đầu tiên đều quan trọng như buổi thi đấu, chỉ khác là không có ai chấm điểm ngoài chính học viên.

"Dạ, em My." My hơi bối rối không biết nên đứng thế nào, thói quen cũ là liếc nhìn gương để chỉnh tư thế đứng, nhưng ở đây chẳng có gì để liếc.

Châu như đọc được điều đó, khẽ cười. "Đứng tự nhiên thôi. Ở đây không cần đẹp cho ai coi hết."

Buổi tập bắt đầu với vài động tác khởi động cơ bản. Châu đứng cạnh My, chỉnh tay, chỉnh vai, không phải bằng cách ra lệnh sửa cho đẹp mắt mà bằng cách giải thích ngắn gọn vì sao nên làm vậy, cơ nào đang chịu lực, khớp nào cần giữ thẳng để tránh chấn thương.

"Hít vào. Giữ form," Châu nói khi My squat xuống lần đầu, giọng không lớn nhưng đủ rõ để cắt ngang mọi suy nghĩ khác trong đầu My. "Đừng nhìn xuống chân. Nhìn thẳng ra trước."

My làm theo, và lạ thay, chỉ cần nghe đúng câu đó, cô thấy đầu óc mình trống hẳn đi những thứ vẫn lởn vởn mỗi lần tập một mình: có ai đang nhìn mình không, dáng mình lúc này có kỳ không, cái quần tập có bó chỗ nào lộ ra không nên lộ.

Giữa buổi, một người phụ nữ khác bước ngang qua, tay cầm điện thoại, dừng lại chỗ máy kế bên nói chuyện với một PT khác, giọng đủ lớn để My nghe thấy.

"Chị nói thiệt, cái app này đoán trúng phóc luôn á. Bữa trước nó gợi ý chị tập chân nhiều hơn, chị còn tưởng nó random, ai dè hôm sau chị soi kỹ lại đúng là chân chị yếu hơn tay thiệt."

Người PT kia cười xuề xoà, nói gì đó về "công nghệ giờ xịn lắm chị ơi", rồi cả hai chuyển sang chủ đề khác. My liếc sang, thấy người phụ nữ đó có vẻ hài lòng, thậm chí hơi tự hào, như thể việc một cái app "đoán trúng" cơ thể mình là một điều đáng khoe.

"Em cứ tập trung vào bài của mình," Châu nói, kéo sự chú ý của My trở lại. "Đừng để ý người khác nói gì."

My gật, nhưng câu nói kia vẫn nằm lại đâu đó trong đầu, một hạt sạn nhỏ chưa biết xếp vào đâu.

Cô tiếp tục bài tập, cảm nhận cơ đùi bắt đầu mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán. Châu quan sát từng động tác, thỉnh thoảng ghi gì đó vào một cuốn sổ tay bìa da nhỏ, không phải máy tính bảng như My tưởng một PT hiện đại sẽ dùng.

"Chị không dùng app để ghi chú buổi tập à?" My hỏi, tò mò thật lòng.

"Có phần mềm của công ty, nhưng chị vẫn ghi tay cho chắc," Châu đáp, không ngước lên. "Quen tay từ hồi còn thi đấu, giờ bỏ không được."

"Chị từng thi đấu ạ?"

"Ừ, Bikini Fitness, mấy năm trước. Giải cấp thành phố thôi, không lớn." Châu gấp cuốn sổ lại, giọng không có vẻ gì muốn kể thêm, và My cũng không hỏi tiếp, cảm nhận được ranh giới của một câu chuyện chưa sẵn sàng để mở.

Cuối buổi, Châu dặn My vài động tác giãn cơ, hẹn buổi sau sẽ chỉnh sâu hơn về tư thế. My cảm ơn, đeo lại balo, và trên đường ra cửa, cô lại nghe thoáng câu chuyện lúc nãy vọng lại trong đầu.

Cái app này đoán trúng phóc luôn á.

My chưa để ý app của mình có gợi ý gì đặc biệt chưa, vì cô mới tập có một buổi. Nhưng cô tự hỏi, nếu ứng dụng thật sự đoán được điều gì đó cụ thể về cơ thể một người chỉ sau vài buổi tập, thì nó đang nhìn thấy gì mà chính người đó còn chưa kịp nhận ra.

Ra tới bãi giữ xe, My dừng lại mở điện thoại, định xem lại lịch tập tuần sau. Màn hình app hiện ra với giao diện quen thuộc, nền xanh mint, không có gì khác thường. Cô gõ vào mục "Tiến độ của tôi", chỉ thấy một biểu đồ đơn giản đếm số buổi đã tập, không có con số nào khác đi kèm. Cô tắt màn hình, dắt xe ra khỏi bãi, tự nhủ có lẽ mình đang nghĩ nhiều quá cho một câu chuyện phiếm giữa hai người lạ.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →