Sáng hôm sau, My đứng trước tấm gương duy nhất trong phòng trọ, cái gương treo cạnh giá quần áo mà Diệp Anh mua hồi mới dọn vào, và xoay người kiểm tra dáng áo trước khi đi học.
"Tối qua đi gym vui không?" Diệp Anh hỏi từ giường tầng dưới, tay vẫn đang cuộn dây sạc điện thoại.
"Vui thiệt," My đáp, giọng có chút ngạc nhiên với chính mình vì nói ra câu đó tự nhiên đến vậy. "Cái chỗ đó không có gương luôn á. Kỳ lạ lắm, nhưng mà... thoải mái."
Diệp Anh ngồi dậy, tò mò. "Không có gương thì sao biết mình tập đúng tư thế?"
"Có PT chỉnh cho," My nói, rồi kể sơ về cô lễ tân, về vòng tay có khắc mã, về cảm giác không bị ai nhìn suốt buổi tập. Cô không kể về chấm đèn đỏ trên trần nhà, vì bản thân cô cũng không chắc nó có ý nghĩa gì để mà kể.
Diệp Anh nghe xong, gật gù. "Nghe hay đó. Mày cần một chỗ như vậy lâu rồi."
Diệp Anh học Kinh tế, ở chung phòng với My từ đầu năm hai, người có thói quen dậy sớm hơn My nửa tiếng để pha một bình cà phê phin đủ cho cả hai, dù My hiếm khi uống hết phần mình trước khi ra khỏi cửa. Căn phòng trọ của họ nằm trên tầng ba một chung cư mini trên đường Nguyễn Xí, chưa đầy hai mươi mét vuông, đủ chỗ cho hai giường tầng, một bàn học chung, và một cái tủ lạnh nhỏ luôn kêu è è mỗi khi máy nén chạy. Với My, đó là nơi duy nhất ngoài phòng gym mới, cô cảm thấy không phải gồng lên vì bất cứ điều gì.
Câu nói đó không có ẩn ý gì, chỉ là một câu bạn bè nói với nhau bình thường, nhưng My vẫn khựng lại nửa giây trước khi cười trừ cho qua.
Mày cần một chỗ như vậy lâu rồi.
Diệp Anh không biết hết mọi chuyện, chỉ biết My từng có "giai đoạn kỳ kỳ với chuyện ăn uống" hồi cấp ba, theo đúng cách My từng kể, mơ hồ và ngắn gọn đủ để không phải giải thích thêm. Diệp Anh quen My từ năm nhất đại học, sau giai đoạn đó đã lâu, nên với Diệp Anh, My luôn là My của bây giờ: người hay thức khuya làm đồ án, người nấu mì gói giỏi nhất phòng trọ, người thỉnh thoảng đứng lâu trước gương hơn bình thường nhưng chưa ai thấy đó là vấn đề.
My mặc xong áo, ngồi xuống mép giường buộc dây giày, và trong lúc cúi đầu, một câu khác hiện lên trong đầu, không phải câu của Diệp Anh, mà là câu của mẹ.
Số đo không phải con người con.
Mẹ My, cô Hạnh, nói câu đó lần đầu vào một buổi tối cuối năm lớp mười một, khi bà ngồi xuống cạnh My trên chính chiếc giường ở nhà, sau khi phát hiện ra My đã bỏ bữa tối bao nhiêu lần trong bốn tháng liền mà không ai để ý, kể cả chính My. Bà không quát, không khóc trước mặt con, chỉ nói đúng câu đó, rồi hôm sau đưa My tới một phòng khám nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, nơi một cô bác sĩ tâm lý đã gặp My đều đặn mỗi tuần trong gần nửa năm.
My không nhớ hết những buổi gặp đó nói gì, chỉ nhớ câu của mẹ, và nhớ cảm giác được tin, dù lúc đó cô còn chưa tin nổi chính mình. Cô nhớ rõ hơn cảm giác ngồi trong phòng chờ nhỏ của phòng khám, mùi cồn sát khuẩn lẫn với mùi hoa nhựa giả cắm trong bình gốm trên bàn, và tiếng đồng hồ treo tường chạy chậm hơn cô tưởng mỗi lần chờ tới lượt. Mẹ luôn ngồi cạnh, không giục, không hỏi con nghĩ gì, chỉ ngồi đó, như một lời hứa không cần nói ra rằng bà sẽ không rời đi.
Bốn năm đã trôi qua kể từ đêm đó. My tự nhủ mình đã ổn hẳn, đã là một người khác, một người có thể bước vào phòng gym mà không phải tính toán gì trong đầu ngoài số phút trên máy chạy bộ. Đêm qua ở LUMA Fit là bằng chứng cho điều đó, cô nghĩ vậy khi buộc xong dây giày còn lại.
Điện thoại My rung trên bàn. Một tin nhắn từ Nam.
Nam: Nghe Diệp Anh nói mày mới đi gym lại. Ổn không?
My cầm điện thoại lên, ngón tay gõ dở câu trả lời đầu tiên: Ổn lắm, chỗ đó hay lắm, không có gương nên tao thoải mái, mày tới thử đi. Cô đọc lại, rồi xoá hết, gõ lại một câu ngắn hơn.
My: Ổn. Kể sau, đang chuẩn bị đi học.
Cô nhìn dòng chữ mình vừa gõ một lúc, ngón tay lơ lửng trên nút gửi.
Không phải My định giấu Nam chuyện gì. Chỉ là cô chưa muốn biến một buổi tối tốt lành thành một cuộc trò chuyện về quá khứ, dù Nam là người duy nhất ngoài mẹ từng chứng kiến trọn vẹn giai đoạn đó, người từng đứng đợi ngoài phòng y tế trường hôm My xỉu giữa giờ học vì đói lả mà không ai biết lý do thật.
My bấm gửi, đứng dậy khoác balo lên vai, và đi ra khỏi phòng mà không nhìn lại tấm gương một lần nào nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →