🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Từ ngoài cửa kính, My nhìn vào bên trong LUMA Fit đến ba phút trước khi dám bước qua cửa.

Biển hiệu trên cao viết bằng chữ trắng nét mảnh, nền xanh mint dịu, không giống mấy phòng gym cô từng đi ngang qua ở khu Nguyễn Gia Trí, nơi cửa kính lúc nào cũng dán đầy ảnh những người có bụng sáu múi đứng ưỡn ngực. Cửa kính LUMA Fit chỉ có một dòng chữ nhỏ dán góc dưới: "Không gương. Không soi. Chỉ có mình bạn và bài tập." My đọc lại dòng đó lần thứ tư, rồi đẩy cửa bước vào trước khi kịp đổi ý.

Không khí bên trong mát hơn cô tưởng, mùi cao su thảm tập mới còn nồng, lẫn với mùi tinh dầu bạc hà ai đó vừa xịt phòng. Một cô lễ tân trẻ, tóc buộc cao, mỉm cười chào rồi hỏi My có muốn xem thử trước không. My gật, cố giữ giọng bình thường khi nói mình thấy quảng cáo trên story của một bạn học.

"Nhiều người tới vì đúng lý do đó chị ạ," cô lễ tân nói, dẫn My đi dọc hành lang. "Tụi em không lắp một cái gương nào trong khu tập, kể cả phòng thay đồ cũng chỉ có một tấm nhỏ xíu ở góc rửa tay thôi."

My gật đầu, không nói gì, vì cô đang bận nhìn quanh để kiểm chứng lời đó là thật.

Bốn năm nay, mỗi lần định đăng ký một phòng gym nào đó, My đều dừng lại ở đúng bước này: đứng ở cửa, nhìn vào bên trong, tính xem có bao nhiêu tấm gương và chúng đặt ở đâu. Phòng gym gần trường có gương phủ kín ba mặt tường khu tạ. Phòng gym gần nhà trọ cũ có gương ngay đối diện máy chạy bộ, để ai cũng nhìn thấy mình chạy trông thế nào trong lúc thở dốc. My từng đăng ký thử cả hai, tập được đúng một buổi, rồi bỏ thẻ không quay lại, viện đủ lý do với chính mình ngoại trừ lý do thật.

Đúng là không có gương. Tường sơn màu xám nhạt, phẳng lì, không một mảng phản chiếu nào ngoài mấy tấm kính cửa sổ đã được dán phim mờ. My đứng giữa khu tạ tự do, nhìn quanh một vòng, và nhận ra mình đang chờ đợi cái cảm giác quen thuộc: cái khoảnh khắc bất chợt bắt gặp hình mình trong gương rồi tự động đánh giá, tự động so sánh, tự động thấy có gì đó cần sửa. Cảm giác đó không tới.

Vai cô, vốn quen khép lại mỗi khi bước vào một phòng tập, từ từ thả lỏng.

"Chị dùng thử máy chạy bộ mười phút cho quen không khí trước nhé," cô lễ tân nói, chỉ về phía dãy máy gần cửa sổ. "Xong em dẫn chị đi đăng ký gói, có PT hướng dẫn buổi đầu miễn phí."

My bước lên máy, đặt tốc độ chậm, và lần đầu tiên sau rất lâu, cô tập mà không phải liếc mắt sang một mặt phẳng nào để kiểm tra dáng chạy của mình có xấu không. Chỉ có tiếng máy chạy, tiếng nhạc nền nhè nhẹ, và cảm giác chân mình đang di chuyển.

Mười phút trôi qua nhanh hơn cô nghĩ. Bên tai chỉ có tiếng thở của chính mình, đều dần, và tiếng băng chuyền máy chạy đập nhịp nhàng dưới chân. Không có ai đứng cạnh nhìn cô qua khoé mắt kiểu dò xét quen thuộc, không có mảng kính nào bắt cô phải nhìn lại chính mình giữa lúc đang thở dốc. My bước xuống máy, lau mồ hôi trán, thấy vai mình vẫn còn thả lỏng, như thể cơ thể vừa nhận ra một điều gì đó mà đầu óc chưa kịp gọi tên.

Ở quầy đăng ký, cô lễ tân đưa My một tờ rơi liệt kê các gói tập, giá gói cơ bản 399.000 đồng một tháng, không giới hạn số buổi, có PT hướng dẫn cơ bản tuần đầu. My rút thẻ, ký vào một tờ đơn ngắn đồng ý cho "camera hệ thống ghi nhận và phân tích dáng tập nhằm cải thiện trải nghiệm cá nhân hoá", đọc lướt qua vì câu đó nghe không khác gì mọi điều khoản sử dụng cô từng bấm đồng ý không đọc hết trên các app khác.

"Đây là vòng tay của chị," cô lễ tân đưa cho My một vòng silicon xanh mint, mặt trong có khắc một dãy mã nhỏ. "Chị quẹt vòng tay này ở mỗi máy để hệ thống ghi nhận buổi tập, không cần nhớ mật khẩu gì hết."

My xoay cổ tay, nhìn dãy mã khắc chìm.

LM-2291.

Không hiểu vì sao, cô thấy dãy số đó trông giống một cái tên hơn là một con số. Cô đeo vòng tay vào, cảm giác lạ lẫm nhẹ nơi cổ tay, rồi cất tờ rơi vào túi xách.

Cô nhìn lại lần nữa quầy đăng ký, dãy máy tập phía sau, mấy tấm poster dán tường vẽ hình người tập gym bằng nét đơn giản, không ghi số đo, không có cặp ảnh "trước và sau" như các phòng gym khác hay dán, chỉ có những đường nét chuyển động. Một cảm giác nhẹ nhõm lạ lẫm dâng lên trong ngực My, thứ cảm giác cô đã quên mất tên gọi từ lâu: cảm giác được để yên.

"Camera trên trần kia là để chỉnh form thôi, chị đừng để ý," cô lễ tân nói thêm, như một câu dặn dò quen miệng cuối buổi, giọng nhẹ tênh không có gì đáng bận tâm. "Tránh chấn thương ấy mà. Không quay lưu video gì đâu, chị yên tâm."

My gật đầu, định quay đi, nhưng câu nói đó khiến cô ngước mắt lên trần nhà theo phản xạ.

Ở đúng góc phía trên khu tạ tự do, giữa hai bóng đèn LED trắng, có một chấm đèn nhỏ màu đỏ đang sáng, lặng lẽ, đều đặn, như một con mắt không bao giờ chớp.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →