🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gần hai tuần sau ngày bài báo được đăng, My mới quay lại LUMA Fit Nguyễn Gia Trí lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện vỡ lở. Cô đứng ngoài cửa kính một lúc, giống hệt cái cách cô từng đứng ở đó nhiều tháng trước, chỉ khác là lần này không phải vì sợ hãi bước vào một điều mới, mà vì không chắc mình sẽ cảm thấy gì khi bước vào một nơi quen thuộc đã đổi khác quá nhiều.

Hai tuần đó trôi qua như một cơn lốc: cơ quan chức năng vào cuộc xác minh theo Nghị định 13, LUMA Fit phải ra thông cáo xin lỗi công khai, tạm ngưng toàn bộ gói Coach AI ở cả hai chi nhánh, cam kết kiểm toán độc lập toàn bộ hệ thống camera. Gia Bảo bị chính cộng đồng Vòng Trong quay lưng ngay khi danh tính bị lộ, nhóm giải tán chỉ trong vài ngày. Với My, mọi thứ diễn ra nhanh tới mức cô gần như chưa kịp thở, và hôm nay là lần đầu tiên cô cho phép mình chậm lại.

Một tấm biển mới được dán ngay cửa vào, chữ in vội, mép băng dính bong lên một góc vì dán gấp:

"Coach AI — Tạm ngưng để nâng cấp hệ thống."

My đọc dòng chữ đó, không khỏi bật cười khẽ vì cách diễn đạt né tránh quen thuộc, nhưng ít nhất lần này, đằng sau lời lẽ né tránh đó là một sự thật: hệ thống chấm điểm ẩn đã bị tắt. Cô đứng nhìn tấm biển thêm vài giây trước khi bước tiếp, như muốn chắc chắn mình không đọc nhầm.

Cô đẩy cửa bước vào, nhận ra vài thay đổi nhỏ: một bảng thông tin công khai mới được treo gần khu tạ tự do, giải thích rõ ràng rằng camera chỉ dùng để phân tích chuyển động, hỗ trợ chỉnh sửa tư thế, không thu thập hay lưu trữ bất kỳ chỉ số cơ thể nào khác, kèm số điện thoại đường dây nóng để khách hàng khiếu nại nếu có thắc mắc.

"My!" một giọng quen thuộc gọi từ phía xa. Châu vẫy tay từ khu vực huấn luyện, gương mặt rạng rỡ hơn lần cuối My gặp.

"Chị vẫn còn làm ở đây hả?" My hỏi, vừa mừng vừa ngạc nhiên, nhớ tới nỗi lo Châu từng chia sẻ về khả năng bị sa thải.

"Suýt thì mất việc thật," Châu kể, giọng nhẹ nhõm. "Nhưng sau khi bài báo đăng, công ty bị áp lực dư luận dữ lắm, phải chứng minh mình đang thay đổi thật sự, nên họ giữ lại mấy PT như chị, còn ban lãnh đạo kỹ thuật cũ thì bị điều tra nội bộ hết rồi."

My gật đầu, nhìn quanh phòng tập một lượt, cảm giác vừa quen vừa lạ đan xen. Những tấm poster vẽ hình người tập bằng nét đơn giản trên tường vẫn còn đó, tấm decal slogan ở sảnh chờ vẫn chưa được gỡ xuống, chỉ có bầu không khí tổng thể đã đổi khác, nhẹ nhõm hơn, thành thật hơn theo một cách nào đó khó gọi tên.

"Em có tính tập lại không?" Châu hỏi, ánh mắt dò xét nhẹ nhàng, không ép buộc.

My suy nghĩ một lúc, nhìn xuống đôi giày tập mình vẫn mang trong túi xách suốt hai tuần qua dù không dùng tới, một phần cô vẫn chưa dám bỏ hẳn thói quen mang theo dù không tới gym.

"Em nghĩ là có," My nói, giọng chắc chắn hơn cô tưởng. "Nhưng lần này em tập vì em muốn, không phải vì cần chứng minh gì với ai, kể cả với chính mình."

Châu mỉm cười, gật đầu hài lòng. "Vậy thì mai chị dẫn em tập một buổi cho đàng hoàng, không phải để điều tra gì nữa, chỉ đơn giản là tập thôi."

My cười, một nụ cười thật lòng, nhẹ nhõm, lần đầu tiên trong nhiều tuần cô cảm nhận được sự nhẹ bẫng đó lan toả khắp người, không còn bị đè nặng bởi bất kỳ nghi ngờ hay sợ hãi nào nữa.

"Mai gặp chị nha," My nói, vẫy tay chào rồi bước ra khỏi LUMA Fit, ánh nắng chiều muộn hắt qua cửa kính, chiếu một vệt sáng ấm áp xuống con đường Nguyễn Gia Trí quen thuộc.

Trên đường về, My nhắn tin cho Nam kể lại cuộc gặp với Châu, kèm một tấm ảnh chụp tấm biển "tạm ngưng để nâng cấp hệ thống" dán vội ở cửa. Nam trả lời gần như ngay lập tức, gửi kèm một biểu tượng cười lớn, viết thêm một câu ngắn: "Mai đi tập thì rủ tao ăn sáng chung nha, tao ghé đón." My đọc tin nhắn, mỉm cười, cất điện thoại vào túi, và tiếp tục đạp xe về nhà trong ánh hoàng hôn đang buông xuống thành phố.

Hết Chương 39

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 40
← TrướcTiếp →