Ba ngày sau khi bài báo được đăng, My nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ, xin lỗi vì đường đột, tự giới thiệu là Khoa, hỏi liệu My có thể dành chút thời gian gặp mặt không, chỉ để nói vài lời trước khi mọi chuyện đi xa hơn.
My cân nhắc rất lâu trước khi trả lời đồng ý, cuối cùng chọn gặp ở một công viên nhỏ gần văn phòng cũ của LUMA, nơi công cộng, đủ an toàn để cô không cảm thấy bị đe doạ.
Cô nhắn cho Nam trước khi đi, báo địa điểm và giờ hẹn, phòng khi có chuyện gì bất trắc. Nam muốn đi cùng nhưng My từ chối, nói mình cần tự đối diện với cuộc gặp này một mình, không phải vì sợ Nam chứng kiến, mà vì cô cảm thấy đây là một điều cô cần làm cho chính mình, không phải cho bài báo hay cho bất kỳ ai khác.
Khoa đã ở đó trước, ngồi một mình trên ghế đá dưới bóng cây, không còn mặc áo polo đồng phục kỹ thuật nữa, chỉ một chiếc áo phông đơn giản, dáng người có vẻ chùng xuống hơn lần cuối My gặp anh. Buổi chiều công viên khá vắng, chỉ có vài người lớn tuổi tập thể dục ở góc xa, tiếng chim hót lẫn trong tiếng lá cây xào xạc, một khung cảnh yên bình đối lập hẳn với sự căng thẳng đang len lỏi giữa hai người sắp đối diện nhau.
"Cảm ơn em đã đồng ý gặp," Khoa nói khi My ngồi xuống, giữ khoảng cách vừa đủ trên chiếc ghế đá. "Anh biết mình không có quyền đòi hỏi gì, nhưng anh muốn nói lời xin lỗi trực tiếp, không qua tin nhắn hay email." Giọng anh khàn đi, có lẽ vì đã ngồi chờ một mình khá lâu trước khi My tới.
My không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, chờ anh nói tiếp.
"Anh đã liên hệ luật sư riêng, quyết định hợp tác cung cấp toàn bộ bằng chứng cho cơ quan chức năng, đổi lại có thể được xem xét khoan hồng," Khoa kể, giọng đều đều như đang cố kiểm soát cảm xúc. "Anh không nói điều này để em thương hại anh. Anh chỉ muốn em biết anh đang cố sửa sai, dù biết không thể sửa hết được."
"Vì sao anh làm vậy?" My hỏi, câu hỏi cô đã mang theo từ lâu, muốn nghe câu trả lời trực tiếp từ chính người trong cuộc.
Khoa im lặng một lúc, hai tay siết chặt vào nhau trên đùi. "Anh nợ tiền, đúng, đó là lý do anh bắt đầu bán dữ liệu. Nhưng lý do sâu hơn, anh nghĩ, là vì suốt bao năm bị coi thường vì ngoại hình, anh muốn có cảm giác mình đang nắm giữ điều gì đó quan trọng, điều gì đó khiến người khác phải cần tới mình."
"Điều đó không biện minh được cho những gì anh đã làm," My nói, giọng không giận dữ nhưng chắc chắn.
"Anh biết," Khoa gật đầu ngay, không tranh cãi. "Anh không tìm cách biện minh. Anh chỉ muốn em hiểu, không phải để em tha thứ, chỉ để em biết đây không phải là một quyết định dễ dàng hay vô cảm như em có thể nghĩ."
My nhìn Khoa một lúc lâu, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, dù nó không đủ để xoá đi những gì đã xảy ra với Chi, với chính cô, với hàng trăm người khác từng bị đo lường mà không hề hay biết.
"Em không tha thứ hoàn toàn được đâu," My nói thẳng, "nhưng em nghe anh nói rồi. Em hy vọng anh thật sự sửa sai, không chỉ để giảm nhẹ tội cho bản thân."
Khoa gật đầu, mắt đỏ hoe nhưng không khóc. "Cảm ơn em đã tới nghe anh nói."
My đứng dậy trước, nhìn Khoa một lần cuối, rồi quay người bước ra khỏi công viên, không ngoái đầu lại nhưng cũng không còn mang theo cơn giận dữ lạnh lùng như những lần đối mặt trước đó, chỉ còn một sự nhẹ nhõm mệt mỏi của người vừa khép lại một chương đau đớn trong câu chuyện dài này.
Ra tới cổng công viên, My đứng lại một lúc, nhìn dòng người qua lại trên vỉa hè, tiếng còi xe, tiếng rao hàng của một người bán trái cây dạo, những âm thanh đời thường bình dị mà suốt mấy tuần qua cô gần như không còn để tâm tới. Cô hít một hơi dài, cảm nhận không khí buổi chiều trong lồng ngực, và lần đầu tiên sau rất lâu, cho phép mình đứng yên một chỗ mà không nghĩ tới bất kỳ mảnh bằng chứng hay manh mối nào cần lần theo tiếp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 39 →