My tỉnh giấc lúc năm giờ rưỡi sáng, sớm hơn thường lệ gần hai tiếng, dù không đặt báo thức nào. Cô nằm im một lúc trong bóng tối nhá nhem, nghe tiếng Diệp Anh vẫn còn ngủ say ở giường dưới, rồi không kìm được nữa, với tay lấy điện thoại trên bàn đầu giường.
Bài viết chưa lên ngay khi cô mở trang Vùng Xám lần đầu, chỉ có những bài cũ như mọi khi. My đặt điện thoại xuống, cố nhắm mắt ngủ tiếp nhưng không tài nào chợp mắt lại được, cứ vài phút lại với tay kiểm tra một lần.
Cô nghĩ tới tất cả những gì đã xảy ra trong suốt hai tháng qua, kể từ buổi tối đầu tiên đứng ngoài cửa kính LUMA Fit, đọc dòng chữ "không gương, không soi" và tin rằng mình đã tìm được một nơi an toàn. Hai tháng đó dài như cả một năm, đủ để thay đổi cách cô nhìn về cơ thể mình, về lòng tin, về chính bản thân cô đã trở thành người như thế nào sau tất cả những gì đã trải qua.
Sáu giờ mười lăm, thông báo hiện lên trên màn hình, một bài viết mới từ Vùng Xám với tiêu đề in đậm: "Điểm số không ai được thấy: Bên trong hệ thống chấm điểm cơ thể ẩn của một chuỗi phòng gym 'không gương' tại TP.HCM."
My bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch, bấm vào bài viết, đọc từng dòng một cách chậm rãi, dù cô đã biết trước gần như toàn bộ nội dung vì chính mình là một phần của câu chuyện đó.
Bài viết trình bày rõ ràng, có hệ thống: từ triết lý "không gương" ban đầu của LUMA Fit, tới sự tồn tại của Điểm Cân Đối ẩn, tới cách dữ liệu bị rò rỉ và lưu hành trong nhóm kín Vòng Trong, tới trường hợp một "nạn nhân trẻ tuổi" phải nhập viện vì kiệt sức, dẫn nguồn từ luật sư về Nghị định 13/2023 về bảo vệ dữ liệu cá nhân. Câu chuyện của My được kể lại dưới góc nhìn ẩn danh một phần, chỉ nhắc tới như "một khách hàng cung cấp thông tin cho phóng viên", theo đúng thoả thuận giữ kín danh tính mà cô và Nam đã thống nhất từ trước.
Diệp Anh tỉnh dậy, thấy My ngồi bật dậy từ sáng sớm, dán mắt vào điện thoại, liền ngồi dậy theo, tò mò nhìn qua vai bạn. "Gì vậy? Có chuyện gì hả?"
"Bài báo của Nam, về LUMA Fit," My nói, giọng run run, đưa điện thoại cho Diệp Anh xem.
Diệp Anh đọc lướt qua, mắt mở to. "Trời ơi, đây là chuyện mày kể tao dạo trước hả? Thiệt sự có thật luôn hả?"
Diệp Anh chỉ biết một phần nhỏ của câu chuyện, những mảnh My từng kể rải rác trong vài tuần qua mà không bao giờ nối chúng lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Giờ đọc bài báo, tất cả những mảnh đó mới thật sự khớp lại trong đầu Diệp Anh, và cô nhìn My với ánh mắt vừa thương xót vừa nể phục, như đang nhìn thấy một người bạn cùng phòng quen thuộc dưới một ánh sáng hoàn toàn khác.
"Ừ," My gật đầu, mắt vẫn không rời màn hình, theo dõi số lượt chia sẻ đang tăng lên từng phút một, những bình luận đầu tiên bắt đầu xuất hiện, phần lớn là bàng hoàng, phẫn nộ, một số người tag bạn bè vào để cảnh báo.
Điện thoại My rung lên một cuộc gọi tới, màn hình hiện dòng chữ lạ: "LUMA Fit - Văn phòng".
My nhìn màn hình, ngón tay lơ lửng trên nút nghe, tim đập nhanh tới mức cô nghe rõ tiếng máu chảy trong tai mình. Cô chưa từng nhận cuộc gọi nào từ số này trước đây, và giờ đây, chỉ vài giờ sau khi bài báo được đăng, họ đã gọi tới.
Diệp Anh nhìn My, thấy vẻ mặt căng thẳng của bạn, khẽ nắm lấy tay My như một lời động viên thầm lặng.
My hít một hơi thật sâu, và bấm vào nút nghe.
"Alo," cô nói, giọng cố giữ bình tĩnh dù cả người vẫn còn run.
Đầu dây bên kia là một giọng nữ lạ, xưng là trợ lý của bộ phận truyền thông LUMA Fit, thông báo ngắn gọn rằng công ty đang chuẩn bị một tuyên bố chính thức và mong My có thể dành thời gian trao đổi riêng trước khi tuyên bố đó được công bố. My từ chối khéo, nói mình không phải người phát ngôn cho bài báo, mọi liên hệ xin gửi qua toà soạn Vùng Xám, rồi cúp máy, tay vẫn còn run nhẹ sau cuộc gọi ngắn ngủi nhưng đầy áp lực đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 38 →