Toà soạn Vùng Xám nằm trong một căn nhà phố cải tạo lại, tầng hai được dùng làm phòng làm việc chung, bàn ghế bày biện đơn giản, tường dán đầy những tờ báo cũ và ghi chú công việc. Nam ngồi cạnh chị biên tập viên phụ trách, màn hình laptop hiển thị bản thảo bài viết đã qua chỉnh sửa lần thứ ba.
Suốt ba ngày qua, Nam gần như không rời máy tính, viết đi viết lại từng đoạn, gọi điện xác minh lại từng chi tiết với luật sư Lam để đảm bảo không có câu chữ nào vượt quá giới hạn an toàn pháp lý. Anh đã bỏ hẳn hai buổi học để hoàn thành bản thảo đúng hạn, một sự đánh đổi mà trước đây anh chưa từng nghĩ mình sẵn sàng làm cho bất kỳ bài báo nào.
"Bài này chắc tay lắm," chị biên tập, tên Vy, nói, mắt vẫn dán vào màn hình đọc lại từng đoạn. "Nhưng có vài chỗ chị cần em chỉnh lại cho chặt chẽ hơn về mặt pháp lý, tránh để công ty LUMA kiện ngược mình tội vu khống."
"Dạ, em đã có ý kiến từ luật sư Lam rồi, để em chỉnh theo hướng đó," Nam đáp, gõ nhanh vài dòng ghi chú.
Vy cuộn xuống, dừng lại ở đoạn nhắc tới trường hợp của Chi, chỉ được viết dưới dạng ẩn danh theo thoả thuận đã có trước với gia đình Chi, không nêu tên thật, chỉ mô tả chung là "một nạn nhân trẻ tuổi". "Đoạn này ổn, giữ được sự tôn trọng cần thiết mà vẫn truyền tải đủ sức nặng của vấn đề."
"Chị đã liên hệ LUMA xin phản hồi chính thức trước khi đăng chưa ạ?" Nam hỏi, nhớ lại nguyên tắc cơ bản của nghề báo mà anh đã học suốt ba năm nay.
"Rồi, chị gửi email hôm qua, cho họ hai mươi bốn tiếng để phản hồi," Vy đáp. "Nếu tới sáng mai họ không trả lời, mình vẫn đăng, chỉ cần ghi rõ là đã liên hệ nhưng chưa nhận được phản hồi."
Nam gật đầu, cảm nhận rõ trọng lượng của khoảnh khắc này, khác hẳn cảm giác hồi hộp khi viết những bài báo nhỏ về quán cà phê hay sự kiện sinh viên trước đây. Đây là lần đầu tiên anh thật sự cảm thấy mình đang làm công việc của một nhà báo đúng nghĩa, chịu trách nhiệm cho từng chữ mình viết ra.
"Em làm tốt lắm," Vy nói, đóng laptop lại sau khi lưu bản chỉnh sửa cuối cùng. "Chị sẽ trình bài này lên tổng biên tập duyệt tối nay. Nếu không có gì trục trặc, sáng mai bài sẽ lên trang."
Nam rời toà soạn khi trời đã sẩm tối, đạp xe chậm rãi qua những con đường quen thuộc, đầu óc vừa nhẹ nhõm vừa căng thẳng, như đang đứng ở ngưỡng cửa của một điều gì đó lớn lao mà anh không thể quay đầu lại nữa.
Anh đạp ngang qua quán cà phê nơi anh và My từng ngồi nói chuyện lần đầu về LUMA Fit, giờ đã đóng cửa nghỉ tối, biển hiệu tắt đèn. Nam dừng xe một chút, nhìn vào bên trong tối om, nhớ lại buổi chiều đó, khi mọi thứ còn chỉ là một câu chuyện nhỏ về một cái app đoán trúng bài tập, chưa ai ngờ nó sẽ dẫn tới tận đây.
Về tới phòng trọ, anh nhắn tin cho My ngay, ngón tay run nhẹ khi gõ từng chữ.
Nam: Bài đã được duyệt qua vòng biên tập rồi. Sáng mai bài lên. Chuẩn bị tinh thần.
My đọc tin nhắn đó trong phòng trọ của mình, ngồi lặng một lúc trước khi trả lời, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa sợ hãi đan xen, như đứng trước một cánh cửa cuối cùng sau một hành trình dài mò mẫm.
My: Được rồi. Em sẵn sàng.
Nhưng thật ra, khi gõ ba chữ đó, My không chắc mình đã thật sự sẵn sàng hay chưa, chỉ biết rằng không còn đường lùi nào khác, và ngày mai, mọi thứ sẽ thay đổi, theo cách nào thì cô cũng chưa thể hình dung hết được.
Cô đặt điện thoại lên bàn đầu giường, tắt đèn, nhưng không ngủ ngay được, chỉ nằm đó lắng nghe tiếng quạt trần quay đều, đầu óc lướt qua từng gương mặt đã gặp trong suốt hành trình vừa qua: Chi nằm trong bệnh viện, Khoa cúi đầu thú nhận, Thục Đoan điềm tĩnh đưa ra đề nghị, Gia Bảo cười tự tin không chút áy náy. Ngày mai, tất cả những gương mặt đó sẽ cùng xuất hiện trong một bài báo, và không ai trong số họ, kể cả chính My, còn có thể quay lại làm người như trước khi nó được đăng lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 37 →