Nam liên hệ Gia Bảo qua một tài khoản mạng xã hội mới, giả làm một khách hàng tiềm năng quan tâm tới dịch vụ "phân tích dáng người" đang được quảng cáo rầm rộ trong vài kênh liên quan tới Vòng Trong, xin gặp trực tiếp để "tư vấn kỹ hơn" trước khi đăng ký gói cao cấp.
Trước buổi gặp, luật sư Lam đã dặn kỹ hai người phải thông báo rõ cho đối phương biết mình đang ghi âm cuộc trò chuyện ngay từ đầu, nếu muốn đoạn ghi âm có giá trị sử dụng hợp pháp sau này. Nam đã luyện tập câu mở đầu đó không biết bao nhiêu lần trên đường tới quán, sợ nói sai một chữ sẽ làm hỏng cả kế hoạch.
Gia Bảo đồng ý gặp tại một quán cà phê hiện đại gần khu vực trung tâm, nơi hắn có vẻ quen thuộc, chọn bàn ở góc có view đẹp để chụp ảnh, một thói quen lộ rõ tính cách của người sống nhờ hình ảnh trên mạng.
"Chào em, anh Bảo đây," hắn nói khi ngồi xuống, phong thái tự tin, nụ cười rộng, ăn mặc chỉn chu theo phong cách những người hay xuất hiện trong video quảng cáo trên mạng xã hội.
"Dạ, cho em xin phép ghi âm buổi nói chuyện để dễ nhớ thông tin ạ," Nam nói ngay, đặt điện thoại lên bàn, màn hình sáng rõ đang chạy ứng dụng ghi âm.
"Thoải mái em, anh có gì phải giấu đâu," Gia Bảo đáp, phẩy tay, không mảy may để tâm.
My ngồi cùng Nam, đóng vai người bạn đi cùng, quan sát kỹ từng cử chỉ của Gia Bảo, cố giữ vẻ mặt bình thường dù trong lòng đang sôi sục.
"Em nghe nói cộng đồng anh quản lý có mấy cái báo cáo phân tích dáng người xịn lắm," Nam mở lời, đúng kịch bản đã bàn trước.
"Đúng rồi em," Gia Bảo đáp, giọng hào hứng, kiểu nói chuyện quen thuộc của người bán hàng chuyên nghiệp. "Cộng đồng mình không phán xét ai hết nha, mình chỉ đưa dữ liệu, còn tự nhìn nhận là việc của mỗi người. Giá trị thật của Vòng Trong là sự thật, mà sự thật thì luôn có giá của nó."
"Dữ liệu đó anh lấy từ đâu vậy?" My chen vào, cố giữ giọng tò mò vô hại.
Gia Bảo cười, không mảy may cảnh giác. "Cái đó là bí mật nghề nghiệp em ơi, anh không tiện nói. Chỉ biết là chuẩn, uy tín mấy năm nay rồi, cộng đồng tin tưởng lắm."
"Anh không sợ vi phạm pháp luật à? Kiểu dữ liệu sinh trắc học là dữ liệu nhạy cảm mà," Nam hỏi, giọng vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng như đang tò mò thông thường.
Gia Bảo khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái tự tin. "Em tìm hiểu kỹ dữ lắm ha. Anh nói thiệt, anh chỉ tổng hợp thông tin công khai thôi, không có gì phạm pháp cả. Mấy cái đó ai cũng đăng lên mạng hết mà, anh chỉ gom lại cho tiện theo dõi thôi."
"Vậy sao phải giấu tên thật, phải ẩn danh?" My hỏi thẳng, không kìm được nữa.
Gia Bảo nhìn My một lúc, ánh mắt thoáng qua một chút cảnh giác, nhưng vẫn giữ nụ cười. "Ẩn danh để bảo vệ quyền riêng tư cho chính cộng đồng mình thôi em, không có gì mờ ám đâu. Thôi, hay em muốn đăng ký gói VIP không, anh ưu đãi cho, có report chi tiết về bất kỳ ai em muốn luôn."
Câu nói đó khiến My lạnh cả người, nhận ra Gia Bảo đang mời chào cô một dịch vụ theo dõi người khác như một món hàng bình thường, không hề hay biết My chính là một trong những người đang bị "báo cáo" về.
"Thôi, để tụi em suy nghĩ thêm," Nam nói, ra hiệu cho My đứng dậy. "Cảm ơn anh đã dành thời gian."
Ra khỏi quán, My và Nam đi nhanh qua vài dãy nhà trước khi dừng lại, My rút điện thoại tắt bản ghi âm đã chạy suốt từ đầu buổi gặp, tay không còn run như lúc đối chất Khoa nữa, thay vào đó là một sự quyết liệt lạnh lùng cô chưa từng cảm nhận được ở chính mình trước đây.
"Đủ rồi," My nói, giọng chắc nịch. "Mình có đủ những gì cần thiết. Giờ là lúc để cả thế giới biết sự thật."
Nam gật đầu, đưa My chiếc điện thoại để cô tự tay lưu bản ghi âm vào một thư mục riêng, cẩn thận đặt thêm một bản sao vào email gửi cho chính mình, phòng khi có bất trắc xảy ra với thiết bị. Hai người đi bộ chậm rãi ra bến xe buýt, không nói gì thêm, chỉ để sự quyết tâm vừa hình thành lắng xuống giữa họ như một lời hứa không cần nói thành lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →