🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phòng trọ Nam tối hôm đó nặng nề hơn thường lệ, cả hai vừa rời khỏi cuộc gặp với Thục Đoan chưa đầy một tiếng, và Nam vẫn chưa nói một lời nào kể từ lúc bước ra khỏi quán cà phê sang trọng đó.

Suốt quãng đường từ toà nhà văn phòng về tới đây, hai người ngồi cạnh nhau trên xe buýt mà không ai mở lời, My chỉ liếc nhìn Nam vài lần, thấy hàm anh vẫn nghiến chặt, ánh mắt nhìn thẳng ra cửa kính nhưng dường như không thấy gì đang trôi qua bên ngoài. Cô không dám hỏi thêm, sợ chen vào giữa cuộc đấu tranh nội tâm mà rõ ràng bạn mình đang phải tự mình vượt qua.

"Mày định làm gì?" My hỏi, không chịu nổi sự im lặng thêm nữa.

Nam ngồi xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu một lúc, rồi ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn đã cứng cỏi trở lại. "Tao sẽ từ chối. Tao chỉ cần một chút thời gian để nghĩ cách nói sao cho đúng, không phải để cân nhắc có nên nhận lời hay không."

My thở phào, một gánh nặng vừa trút khỏi ngực. "Tao xin lỗi vì đã nghi ngờ mày, dù chỉ một giây."

"Tao hiểu mà," Nam nói, khẽ cười buồn. "Lúc đó chính tao cũng thấy mình do dự thật, không phải vì tiền, mà vì sợ. Sợ nếu đăng bài, biết đâu tao làm hại tới những khách hàng khác đang tin tưởng LUMA, đúng như cô ấy nói. Nhưng rồi tao nghĩ tới Chi, và tao biết mình không thể chọn im lặng."

Nam cầm điện thoại, gọi lại số của Thục Đoan, giọng anh run nhẹ nhưng từng chữ đều rõ ràng, dứt khoát. "Chị Đoan, em xin phép từ chối đề nghị của chị. Em nghĩ khách hàng của chị xứng đáng biết sự thật, không phải một phiên bản đã được chỉnh sửa để bảo vệ hình ảnh công ty."

Cuộc gọi kết thúc nhanh, không có phản hồi giận dữ nào từ đầu dây bên kia, chỉ một khoảng im lặng ngắn rồi tiếng cúp máy. Nam đặt điện thoại xuống, thở ra một hơi dài, như vừa trút bỏ một gánh nặng đã đè lên vai suốt mấy giờ qua.

"Giờ mình làm gì tiếp?" My hỏi.

Nam mở laptop, gọi lên màn hình một bức ảnh chụp trích xuất từ điện thoại Khoa, được luật sư Lam hướng dẫn xử lý đúng quy trình hợp pháp, chỉ cho xem một phần liên quan trực tiếp tới việc xác minh danh tính đối tác giao dịch, không đụng tới dữ liệu cá nhân khác. Đó là một đoạn hội thoại cũ với tài khoản chỉ ghi "V.", trong đó có nhắc thoáng qua tới một đường link cũ dẫn tới một kênh review sản phẩm làm đẹp từng hoạt động công khai nhiều năm trước, trước khi bị xoá gần hết bài đăng.

"Tao lần theo đường link này cả buổi chiều," Nam nói, giọng đã lấy lại sự sắc bén của một người làm nghề điều tra. "Kênh đó từng đứng tên thật một thời gian ngắn trước khi đổi thành ẩn danh. Tao tìm được bản lưu trữ cũ của Google."

Anh mở một trang lưu trữ web, phóng to phần thông tin liên hệ cũ còn sót lại trên một bài đăng chưa kịp xoá kỹ: một cái tên, một số điện thoại đã đổi nhưng đầu số vẫn khớp với dữ liệu đăng ký kênh.

Huỳnh Gia Bảo.

My nhìn dòng chữ đó, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng. "Đó là hắn? Là Coach V?"

"Tao đối chiếu chéo thêm vài nguồn nữa rồi," Nam nói, giọng chắc chắn. "Đúng là hắn. Từng học Marketing, bỏ học giữa chừng, giờ sống bằng mấy kênh nội dung ẩn danh và cái nhóm Vòng Trong này."

My đứng dậy, cả người run lên vì phẫn nộ dồn nén suốt bao tuần qua giờ đã có một gương mặt, một cái tên cụ thể để hướng tới. "Vậy giờ tụi mình nói chuyện thẳng với hắn."

Nam gật đầu, nhưng đưa tay giữ My lại khi cô định lấy điện thoại ra tìm cách liên hệ ngay lập tức. "Khoan đã. Mình cần làm đúng cách, đúng như chị Lam dặn. Không nhắn trực tiếp tố cáo, không đe doạ. Mình cần một cách tiếp cận để hắn tự lộ ra thêm, đủ để làm bằng chứng vững chắc cho bài báo."

My ngồi xuống lại, hít một hơi dài để bình tĩnh, gật đầu đồng ý, dù trong lòng vẫn còn nguyên vẹn cơn giận vừa bùng lên khi nhìn thấy cái tên đó lần đầu tiên, không còn là một chữ cái ẩn danh vô hình nữa, mà là một con người thật, đang sống đâu đó trong cùng thành phố này.

Hết Chương 34

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 35
← TrướcTiếp →