🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lời mời tới bất ngờ qua email, gửi thẳng vào hộp thư công việc của Nam tại toà soạn Vùng Xám, ký tên Nguyễn Thục Đoan, nhà sáng lập kiêm CEO của LUMA Fit, ngỏ ý muốn gặp trực tiếp để "trao đổi thẳng thắn về một số thông tin đang được thu thập liên quan tới công ty".

"Cô ấy biết rồi," Nam nói qua điện thoại với My, giọng có phần căng thẳng. "Không biết ai đã báo, có thể là Khoa, có thể là ai đó trong nội bộ nghe được chuyện Khoa nghỉ đột ngột."

Khoa đã nghỉ việc ngay hôm sau cuộc đối chất, gửi đơn xin nghỉ qua email mà không tới công ty lấy đồ đạc cá nhân, theo lời một nhân viên lễ tân My tình cờ nghe được. Không ai trong công ty biết lý do thật, chỉ đồn đoán anh gặp vấn đề gia đình, và tin đồn đó lan nhanh đủ để tới tai người đứng đầu công ty chỉ trong vài ngày.

Cuộc gặp diễn ra tại một quán cà phê sang trọng trên tầng cao một toà nhà văn phòng, bàn kính nhìn ra toàn cảnh thành phố, khác hẳn những quán bình dân họ vẫn quen ngồi suốt mấy tuần qua. My đi cùng Nam với vai trò quan sát, ngồi lặng lẽ bên cạnh trong khi Thục Đoan bước tới, phong thái tự tin, nụ cười thân thiện chuyên nghiệp.

"Cảm ơn hai bạn đã nhận lời gặp," Thục Đoan nói, ngồi xuống, gọi một ly cà phê mang đi in logo LUMA dù đang ngồi trong quán, thói quen của người luôn bận rộn. "Tôi biết Vùng Xám đang tìm hiểu về LUMA, và tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn trước khi có bất kỳ hiểu lầm nào xảy ra."

"Chị nói thẳng đi ạ," Nam đáp, giọng giữ vẻ trung lập.

"Tầm nhìn của LUMA chưa bao giờ thay đổi," Thục Đoan bắt đầu, giọng đầy thuyết phục. "Chúng tôi muốn tạo ra một nơi mọi người tập luyện mà không sợ bị phán xét. Cách chúng tôi hiện thực hoá tầm nhìn đó thì luôn phải tiến hoá theo dữ liệu thị trường, và đôi khi, trong quá trình tiến hoá đó, có những lỗ hổng quy trình phát sinh mà chúng tôi đang xử lý hết sức nghiêm túc."

"Chị gọi rò rỉ dữ liệu sinh trắc học nhạy cảm là lỗ hổng quy trình?" My hỏi, không kìm được, giọng sắc hơn cô định.

Thục Đoan nhìn My một lúc, không tỏ ra khó chịu, chỉ điều chỉnh giọng điệu nhẹ nhàng hơn. "Tôi hiểu sự tức giận của em. Và tôi không nghĩ đó là rò rỉ có chủ đích từ phía công ty. Đó là một cá nhân lạm dụng quyền truy cập, điều mà bất kỳ công ty công nghệ nào cũng có nguy cơ gặp phải."

"Vậy chị đề nghị gì?" Nam hỏi thẳng, muốn đi vào trọng tâm.

Thục Đoan mỉm cười, đặt một tấm danh thiếp lên bàn. "LUMA sẵn sàng hợp tác truyền thông với Vùng Xám, một khoản tài trợ cho các dự án của toà soạn, đổi lại, tôi mong các bạn cho chúng tôi thời gian để xử lý nội bộ vấn đề này một cách kín đáo, tránh gây hoang mang không cần thiết cho hàng nghìn khách hàng đang tin tưởng chúng tôi."

Nam im lặng, không trả lời ngay. My liếc sang nhìn anh, thấy tay anh đang siết chặt điện thoại dưới gầm bàn, hàm nghiến lại, một biểu hiện căng thẳng cô hiếm khi thấy ở người bạn thân vốn luôn tự tin trong mọi tình huống.

"Tôi biết đề nghị này nghe có vẻ..." Thục Đoan nói tiếp, chọn từ cẩn thận, "thực dụng. Nhưng hãy nghĩ tới hàng nghìn khách hàng khác đang tập luyện an tâm mỗi ngày. Một bài báo giật gân có thể phá huỷ niềm tin đó chỉ trong một đêm, trong khi vấn đề thực sự đã đang được chúng tôi khắc phục."

My nhìn Nam, chờ đợi câu trả lời, nhưng anh vẫn chưa nói gì, mắt nhìn xuống ly cà phê trước mặt, và trong khoảnh khắc im lặng kéo dài đó, một nỗi sợ mới mẻ và lạ lẫm len vào lòng My: sợ rằng người bạn thân nhất của mình, người đã đứng về phía cô từ ngày đầu tiên, có thể sẽ chọn một con đường khác với con đường cô đang mong đợi.

Thục Đoan không giục, chỉ ngồi đó, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt bình thản như đã quen với việc chờ đợi những quyết định lớn được đưa ra trước mặt mình, một sự kiên nhẫn của người từng ngồi ở nhiều cuộc đàm phán gọi vốn quan trọng hơn buổi gặp này rất nhiều.

Hết Chương 33

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 34
← TrướcTiếp →