Sáng hôm sau, My tới LUMA Fit đúng bảy giờ, đúng giờ hẹn với Châu, mang theo đôi giày tập đã cũ sờn nhưng vẫn còn tốt, và một tâm trạng nhẹ nhõm khác hẳn mọi lần trước đây.
"Sẵn sàng chưa?" Châu hỏi, đã đứng chờ sẵn ở khu tạ tự do, nụ cười thân thiện quen thuộc.
Nam đã ghé đón My từ sớm như đã hẹn, cùng ăn sáng ở quán quen gần chung cư mini trước khi My tới gym, cả hai không nhắc gì tới bài báo hay những gì đã xảy ra, chỉ nói chuyện phiếm về bài tập nhóm sắp tới của My và một bài viết mới Nam đang ấp ủ, một đề tài hoàn toàn khác, nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì anh vừa trải qua. Phòng gym sáng nay đông hơn thường lệ, nhiều khuôn mặt quen thuộc My từng thấy, giờ tập luyện với một vẻ thoải mái hơn hẳn, có lẽ vì ai cũng đã đọc được bài báo, đã biết công ty đang thay đổi thật sự.
"Sẵn sàng rồi chị," My đáp, và cả hai bắt đầu buổi tập như bao buổi tập bình thường khác, không còn gì để điều tra, không còn manh mối nào cần lần theo, chỉ đơn giản là một buổi tập.
"Hít vào. Giữ form," Châu nhắc khi My vào tư thế squat đầu tiên, đúng câu quen thuộc, nhưng lần này nó chỉ mang đúng nghĩa của nó: một lời hướng dẫn kỹ thuật, không còn ẩn chứa điều gì khác.
Giữa buổi tập, điện thoại My rung lên một thông báo từ app LUMA. Cô cầm lên xem, không còn cảm giác sợ hãi như những lần trước, chỉ tò mò.
Ứng dụng LUMA hiện dòng chữ nền xanh mint: "Buổi tập hôm nay: 45 phút. Làm tốt lắm!"
Không còn gợi ý mơ hồ nào về vùng cơ ít vận động, không còn ẩn ý nào đằng sau câu chữ đơn giản đó. My mỉm cười, tắt màn hình, cất điện thoại vào túi tập, tiếp tục bài tập còn dang dở.
Kết thúc buổi tập, My đứng lại một lúc ở sảnh chờ, nơi tấm decal chữ hồng cam vẫn còn nguyên đó:
"Tập vì mình, không vì soi ai."
Cô đọc lại dòng chữ đó, lần này không còn thấy sự mỉa mai cay đắng như những tuần trước, khi cô từng đứng ở đúng chỗ này cắn móng tay cái, tự hỏi từ bao giờ "vì mình" lại cần một cái camera trên trần nhà xác nhận hộ. Giờ đây, câu chữ đó mang một ý nghĩa khác, giản dị hơn, đúng như nó vốn nên là: tập vì cảm giác cơ thể mình đang khoẻ lên, không vì bất kỳ ánh mắt nào, kể cả ánh mắt của một cỗ máy giấu mặt.
Trong đầu My, câu nói của mẹ vang lên lần nữa, câu cô đã mang theo suốt bốn năm qua như một tấm khiên chưa bao giờ thật sự vững chắc.
Số đo không phải con người con.
Lần này, câu nói đó không còn là một lời trấn an cô phải tự nhắc mình liên tục để tin, mà là một sự thật cô đã thật sự hiểu, bằng cả trải nghiệm đau đớn của chính mình lẫn của những người xung quanh: Chi, người suýt trả giá bằng cả sinh mạng cho một con số cô ấy chưa từng đồng ý cho ai biết; Châu, người từng đứng trên sân khấu bị năm giám khảo đo đếm; và cả Khoa, người từng để một con số định nghĩa giá trị bản thân mình tới mức đánh mất chính mình vì nó.
Số đo, dù ai đo, dù đo bằng cách nào, gương thật hay camera giấu kín, cũng không phải là con người. Chỉ có cách một người chọn sống với cơ thể mình, đối xử với nó bằng sự tử tế hay khắc nghiệt, mới thật sự định nghĩa nên họ là ai.
My khoác balo lên vai, bước ra khỏi phòng tập. Thay vì tìm một tấm gương nào đó để kiểm tra lại dáng vẻ mình trước khi ra đường, như thói quen cũ đã ăn sâu suốt bao năm, cô đi ngang qua ô cửa sổ lớn ở sảnh, nơi ánh nắng buổi sáng đang tràn vào, chiếu sáng cả một khoảng không gian rộng.
Cô dừng lại một giây, nhìn ra khoảng trời xanh và con đường Nguyễn Gia Trí đang dần đông đúc người qua lại, tiếng còi xe, tiếng rao hàng quen thuộc của buổi sáng Sài Gòn.
Cô nghĩ tới Chi, giờ đã khoẻ lại, đang dần quay về nhịp sống cũ với sự đồng hành của gia đình và bạn bè. Cô nghĩ tới Châu, vẫn ở lại LUMA Fit không phải vì không còn lựa chọn nào khác, mà vì tin mình có thể làm việc đó theo đúng cách chị từng mong muốn từ đầu. Cô nghĩ tới Nam, đang đứng đợi ngoài bãi giữ xe với một nụ cười sẵn sàng chở cô về, không còn là người bạn lo lắng dõi theo cô từ xa nữa, mà là người đã cùng cô đi trọn một hành trình.
Và lần đầu tiên sau rất nhiều tuần, rất nhiều tháng, rất nhiều năm, My bước đi mà không cần nhìn lại bất kỳ phản chiếu nào để biết mình đang ổn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨