Quán cà phê Châu chọn nằm cách văn phòng LUMA hai dãy nhà, đủ gần để Khoa dễ dàng nhận lời "bàn công việc" sau giờ làm, đủ xa để không ai trong công ty tình cờ đi ngang qua nhìn thấy. My và Nam ngồi ở một bàn khác, cách đó vài mét, giả vờ như hai người khách xa lạ đang làm bài tập nhóm.
Khoa tới đúng giờ hẹn, ngồi xuống đối diện Châu, gương mặt có chút cảnh giác nhưng không tỏ ra quá bất thường. "Chị hẹn em có việc gì gấp vậy chị?"
Quán cà phê giờ tan tầm khá đông, tiếng người trò chuyện lẫn tiếng máy pha cà phê rền rền tạo thành một lớp âm thanh nền vừa đủ để che đi cuộc trò chuyện của bốn người, dù họ ngồi tách thành hai bàn. My siết chặt tay dưới gầm bàn, cố giữ vẻ mặt bình thản như đang thật sự làm bài tập nhóm với Nam, trong khi tai vẫn dỏng lên nghe từng lời từ bàn bên cạnh.
"Chị muốn hỏi em về lịch truy cập hệ thống tuần trước," Châu nói thẳng, không vòng vo, giọng đều đều như đang hỏi về một vấn đề kỹ thuật thông thường. "Hai giờ sáng thứ Ba, mười một giờ rưỡi tối Chủ Nhật, năm giờ sáng thứ Năm. Em làm gì vào những giờ đó?"
Khoa khựng lại nửa giây, đủ ngắn để có thể bỏ qua nếu không chú ý, nhưng đủ dài để Châu nhận ra. "Em... cập nhật hệ thống định kỳ thôi chị. Đây chỉ là output thôi mà, con số kỹ thuật, chị hỏi kỹ làm gì."
"Output gì mà cần kiểm tra vào lúc hai giờ sáng?" Châu hỏi tiếp, không lùi bước.
Khoa cười gượng, tay bắt đầu siết chặt cốc nước trước mặt. "Use case ban đầu là để cá nhân hoá gợi ý tập luyện thôi chị. Cái sau đó thì... thôi, không quan trọng."
Đúng lúc đó, My và Nam đứng dậy, bước tới bàn của Châu và Khoa, không còn giả vờ xa lạ nữa.
"Anh Khoa," My nói, giọng run nhưng kiên quyết, "em là My, mã khách hàng LM-2291. Em biết về Điểm Cân Đối. Em biết có một nhóm tên Vòng Trong đang mua bán dữ liệu đó."
Mặt Khoa tái đi trông thấy, mắt anh đảo nhanh giữa ba người, tìm đường thoát nhưng không có.
"Tụi tôi có bằng chứng," Nam nói, đặt điện thoại lên bàn, mở sẵn tấm ảnh bảng xếp hạng. "Chỉ cần thêm một chút nữa là đủ để đăng một bài báo. Anh có thể chọn nói ra sự thật bây giờ, hoặc để nó bị phanh phui theo cách tồi tệ hơn."
Khoa nhìn tấm ảnh trên màn hình, hai tay siết chặt vào nhau trên bàn, các đốt ngón tay trắng bệch. Một khoảng im lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc nền quán cà phê và tiếng cốc thìa va nhẹ từ bàn khác lấp vào.
"Tôi viết thuật toán đó," Khoa nói cuối cùng, giọng nhỏ hẳn, gần như thì thầm. "Ban đầu chỉ để cá nhân hoá gợi ý tập luyện thật, đúng như công ty yêu cầu. Nhưng rồi tôi... tôi tò mò, xem thử điểm của vài người, rồi xem thêm, rồi..."
"Rồi anh bán nó cho ai đó," My nói, không phải câu hỏi.
Khoa gật đầu, mắt đỏ hoe. "Tôi nợ một khoản lớn, từ hồi đầu tư crypto thua lỗ. Có người liên hệ tôi, trả tiền để lấy dữ liệu, tôi không biết mặt người đó, chỉ giao dịch qua một tài khoản trung gian. Tôi tự nhủ đó chỉ là con số, không phải con người, không hại ai thật."
"Nó đã hại người thật rồi," My nói, giọng nghẹn lại, nghĩ tới Chi nằm trong bệnh viện. "Một người bạn của em suýt nguy hiểm tính mạng vì chuyện này."
Khoa cúi đầu, hai vai run lên, và trong một khoảnh khắc hiếm hoi, lớp vỏ rào đón kỹ thuật của anh sụp xuống hoàn toàn.
"Hồi cấp ba, tôi bị cả lớp gọi là thằng béo, suốt ba năm trời," anh nói, giọng vỡ ra. "Không ai nhìn tôi như một con người, chỉ nhìn tôi như một trò đùa. Khi viết ra được cái thuật toán đó, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình là người nắm giữ thông tin, không phải người bị nhìn xuống nữa. Tôi chỉ muốn một lần được là người nhìn xuống thay vì bị nhìn xuống."
Cả bàn im lặng trước lời thú nhận đó, không ai biết nên nói gì tiếp theo.
"Người mua dữ liệu của anh tên gì?" Nam hỏi, giọng đã dịu lại phần nào.
Khoa ngẩng lên, hoảng loạn quay trở lại trên gương mặt. "Tôi... tôi không thể nói. Người đó biết chỗ tôi ở, biết công ty tôi làm. Tôi không thể."
Anh đứng bật dậy, ghế xô lệch phát ra tiếng động lớn, rồi gần như chạy ra khỏi quán, len qua đám khách đang ngồi, đẩy cửa kính lao ra ngoài trời tối.
Cả ba người ngồi lại, choáng váng trước tốc độ mọi thứ vừa diễn ra. My nhìn xuống bàn, và nhận ra một chiếc điện thoại còn nằm lại đó, chắc hẳn Khoa đã bỏ quên trong lúc hoảng loạn.
Cô cầm lên, màn hình vẫn sáng, hiện một cuộc trò chuyện đang mở dở với một tài khoản chỉ ghi vỏn vẹn một chữ cái, kèm dấu chấm: chữ V.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 31 →