My hít một hơi dài, nhìn xuống hai bàn tay đặt trên đùi, rồi bắt đầu kể, chậm rãi, không phải kiểu tuôn ra hết một lần mà từng câu một, như đang tự mình đi lại con đường cũ từng bước một.
Chưa bao giờ My kể chuyện này cho ai ngoài Nam và Diệp Anh, và ngay cả với hai người đó, cô cũng chỉ kể phần bề mặt, không đi sâu vào những gì thật sự đã xảy ra trong đầu mình suốt bốn tháng năm lớp mười một. Với Châu, một người quen chưa tới hai tháng, việc mở lời lại càng khó hơn, nhưng chuyện của Chi tuần trước đã dạy My một điều: im lặng không bảo vệ được ai, kể cả chính mình.
"Hồi lớp mười một, em có một giai đoạn... không ổn với chuyện ăn uống," My nói, mắt vẫn nhìn xuống tay mình. "Không phải kiểu ăn kiêng bình thường. Kiểu nó kiểm soát em, chứ không phải em kiểm soát nó."
Châu không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt dịu dàng nhưng không có chút thương hại nào, điều khiến My cảm thấy an toàn hơn để tiếp tục.
"Mẹ em phát hiện ra, đưa em đi gặp bác sĩ tâm lý. Em ổn hơn từ đó, nhưng em nghĩ nó không bao giờ biến mất hoàn toàn, chỉ là nằm im ở đâu đó thôi." My ngước lên nhìn Châu. "Nên khi em thấy LUMA Fit không có gương, em tưởng mình tìm được một nơi an toàn thật sự. Rồi em phát hiện ra ngay cả ở đó, vẫn có ai đó đang đo em."
"Cảm ơn em đã tin tưởng kể chị nghe," Châu nói, giọng trầm xuống, chậm hẳn lại so với cách nói chuyện thường ngày của chị. "Chị hiểu vì sao chuyện này quan trọng với em tới vậy."
Im lặng một lúc, rồi Châu bắt đầu kể, giọng chị càng lúc càng chậm hơn, như đang mở một cánh cửa lâu ngày không chạm tới. "Chị từng đứng trên sân khấu thi Bikini Fitness, năm giám khảo ngồi dưới, chấm điểm từng đường nét trên cơ thể chị, công khai, trước mặt cả khán đài. Chị tập luyện cả năm trời cho ba phút đứng đó, rồi họ nhìn chị như nhìn một món hàng, cho điểm, xong quên ngay sau đó."
My lắng nghe, không dám nói gì, sợ làm gián đoạn một điều Châu hiếm khi kể ra.
"Chị không đạt giải cao, và chị nhớ cảm giác đứng sau cánh gà, nghe người ta bàn tán về vòng eo, vòng mông của mình như thể chị không có mặt ở đó," Châu tiếp tục, tay xoa nhẹ vùng lưng dưới, "Chị giải nghệ vì chấn thương, nhưng nói thật, một phần chị cũng mừng vì được thoát khỏi cái cảm giác đó."
"Vậy nên chị mới không muốn cái máy trên trần nhà làm lại chuyện đó với học viên của chị," My nói khẽ, ghép lại những gì mình vừa hiểu.
Châu gật đầu, mắt hơi ánh lên. "Đúng vậy. Chị không muốn ai phải cảm thấy như chị từng cảm thấy, nhất là khi họ còn không biết mình đang bị nhìn."
Hai người ngồi lặng một lúc, khoảng cách giữa họ đã thu hẹp lại nhiều so với vài phút trước, không còn là quan hệ PT và học viên nữa, mà là hai người phụ nữ từng bị đo lường theo những cách khác nhau, giờ cùng đứng về một phía. Ánh đèn dịu từ quầy lễ tân vẫn hắt xuống sàn, và lần đầu tiên trong suốt buổi tối, My cảm thấy căn phòng tập rỗng không này không còn mang cảm giác lạnh lẽo như lúc cô mới phát hiện ra sự thật, mà mang một thứ ấm áp nhỏ nhoi, đủ để cô tin mình không đơn độc.
"Vậy giờ mình làm gì tiếp theo?" My hỏi.
"Chị sẽ tìm cách tiếp cận Khoa trực tiếp," Châu nói, giọng đã lấy lại phần nào sự chắc chắn thường ngày. "Là đồng nghiệp, chị dễ mở lời hơn tụi em. Để chị thử xem có moi được gì không."
My gật đầu, đưa tay ra, và Châu nắm lấy, một cái bắt tay ngắn nhưng chắc chắn, như một lời hứa không cần nói thành lời giữa hai người vừa quyết định cùng nhau bước tiếp trên con đường phía trước.
Trước khi chia tay ra về, Châu dặn thêm một câu, giọng đã trở lại vẻ ngắn gọn thường ngày. "Đừng tự trách bản thân vì đã tin tưởng chỗ này lúc đầu. Chị cũng tin mà. Ai cũng xứng đáng có một nơi để cảm thấy an toàn, chỉ là nơi này chưa xứng đáng với niềm tin đó thôi."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →