Sau giờ đóng cửa, My nán lại LUMA Fit lâu hơn thường lệ, chờ Châu dọn dẹp xong ca làm việc. Phòng tập đã tắt bớt đèn, chỉ còn ánh sáng dịu từ khu vực quầy lễ tân, tạo ra một không khí khác hẳn giờ cao điểm ồn ào ban ngày.
"Em chưa về hả?" Châu hỏi, đẩy xe dụng cụ ngang qua chỗ My đang ngồi ở khu ghế chờ.
Suốt buổi tập tối nay, My đã tập không mấy tập trung, đầu óc cứ lởn vởn với câu hỏi làm sao mở lời với Châu mà không khiến chị hoảng sợ hay từ chối nói chuyện. Cô đã tập gần một tiếng, lâu hơn bình thường, chỉ để có cớ ở lại tới khi phòng vắng khách, tới khi chỉ còn hai người trong không gian rộng lớn đã tắt bớt một nửa số đèn.
"Dạ, em muốn hỏi chị chút chuyện, được không ạ?" My hỏi, giọng có phần rụt rè.
Châu ngồi xuống ghế đối diện, gật đầu ra hiệu My cứ nói. My cân nhắc từng lời, cố không tiết lộ hết những gì mình đã biết, chỉ hỏi khéo léo để dò xem Châu có nhận thấy điều gì bất thường không.
"Dạo này chị có thấy công ty có gì lạ không ạ? Kiểu... nhân viên, hệ thống, hay gì đó?" My hỏi, cố giữ giọng như đang tò mò thông thường.
Châu im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xuống đôi tay đang xoa nhẹ vùng lưng dưới, thói quen mỗi khi chị căng thẳng. "Sao em hỏi vậy?"
"Em..." My do dự, không chắc nên nói tới đâu. "Em chỉ cảm thấy có gì đó không ổn thôi, từ sau chuyện của Chi."
Câu nói đó dường như đã đủ để Châu quyết định. Chị thở ra một hơi dài, rồi kể lại những gì mình thấy được vài ngày trước: dãy giờ giấc bất thường trong nhật ký truy cập của Khoa, cảnh anh giật mình khi bị bắt gặp làm việc muộn, sự né tránh trong câu trả lời của anh khi được hỏi.
My lắng nghe, tim đập nhanh dần, những mảnh ghép trong đầu cô lại khớp thêm một lớp nữa.
"Chị có nghĩ anh Khoa liên quan gì tới chuyện rò rỉ dữ liệu không?" My hỏi thẳng, không còn giữ ý tứ như lúc đầu.
Châu ngạc nhiên, nhìn My chăm chú. "Rò rỉ dữ liệu? Em biết chuyện gì rồi hả?"
My gật đầu chậm, quyết định đã tới lúc không thể giấu thêm nữa. Cô kể lại toàn bộ, từ dòng chữ debug hiện trên app, tới tấm ảnh bảng xếp hạng Nam có được, tới cuộc gặp với người từng rời khỏi Vòng Trong, và cuối cùng là mối liên hệ với biến cố của Chi.
Châu ngồi im, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang một nỗi lo lắng sâu sắc hơn. "Chị không ngờ lại nghiêm trọng tới mức này."
"Chị có sợ không, nếu tụi em tiếp tục điều tra?" My hỏi.
"Sợ chứ," Châu đáp thẳng, không vòng vo. "Chị sợ mất việc, sợ liên luỵ. Nhưng chị sợ hơn nếu để yên cho chuyện này tiếp diễn mà không làm gì cả."
Châu kể thêm, giọng chậm hơn một chút, về những học viên gần đây bỗng dưng ngừng tập không lý do rõ ràng, những cái tên chị từng quen mặt giờ biến mất khỏi lịch đăng ký mà không một lời giải thích. Lúc đó chị chỉ nghĩ đơn giản là họ bận, hoặc chuyển sang phòng gym khác gần nhà hơn. Giờ nghe My kể, chị bắt đầu tự hỏi liệu có bao nhiêu trong số đó thật ra đã rời đi vì lý do khác hẳn.
Hai người ngồi im lặng một lúc, ánh đèn dịu từ quầy lễ tân hắt lên gương mặt cả hai, mỗi người mang một nỗi lo riêng nhưng cùng chung một quyết tâm vừa được củng cố thêm.
"Sao em quan tâm chuyện này kỹ vậy?" Châu hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tò mò thật lòng. "Kiểu như đây không chỉ là chuyện tò mò thông thường với em."
My khựng lại trước câu hỏi đó, cảm nhận được ranh giới giữa việc chỉ dừng ở câu trả lời hời hợt hay mở lòng kể thật, và trong khoảnh khắc ấy, cô chưa biết mình sẽ chọn điều gì.
Ánh đèn dịu từ quầy lễ tân hắt xuống sàn cao su, im lặng kéo dài giữa hai người đủ lâu để trở nên rõ ràng. Châu không giục, chỉ ngồi đó, tay vẫn xoa nhẹ vùng lưng dưới, chờ đợi với một sự kiên nhẫn mà My nhận ra chỉ có thể tới từ một người từng học cách chờ đợi cơ thể mình hồi phục sau chấn thương, không hối thúc, không ép buộc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →