🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáu giờ sáng, LUMA Fit vẫn chưa mở cửa đón khách, nhưng Châu đã có mặt để chuẩn bị cho ca làm việc đầu ngày, kiểm tra máy móc, lau dọn lần cuối trước khi khách đầu tiên bước vào lúc bảy giờ.

Ca sáng sớm này không phải ai cũng nhận, phần vì phải dậy từ bốn giờ rưỡi để kịp di chuyển từ Gò Vấp, phần vì lương phụ cấp ca sớm chẳng đáng bao nhiêu. Châu nhận ca này đều đặn vì nó cho chị một khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi trước khi phòng gym ồn ào lên bởi tiếng nhạc và tiếng người, một khoảng lặng chị vẫn thầm quý, cho tới sáng nay.

Chị ngồi xuống quầy lễ tân một lúc, tranh thủ mở máy tính chung để kiểm tra lịch phân ca của tuần này, xem hôm nay mình có khách đăng ký buổi riêng nào không. Ngoài trời, vài tia nắng đầu ngày mới bắt đầu len qua lớp kính cửa sổ, chiếu một vệt sáng dài trên sàn cao su còn vương mùi khử trùng. Màn hình quản lý nội bộ hiện lên, ngoài mục lịch ca làm việc, còn có vài tab khác vẫn mở từ ca trước, trong đó có một cửa sổ nhỏ hiển thị nhật ký hoạt động hệ thống mà có lẽ ai đó quên đóng lại.

Châu định tắt nó đi, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua một dòng ghi chú thời gian truy cập, thấy tên tài khoản quen thuộc: Le.Minh.Khoa.

Chị dừng tay, nhìn kỹ hơn. Dòng nhật ký liệt kê các lần đăng nhập vào hệ thống quản trị trong tuần qua, và tài khoản của Khoa xuất hiện với tần suất bất thường: hai giờ sáng thứ Ba, mười một giờ rưỡi tối Chủ Nhật, cả một lần vào lúc năm giờ sáng thứ Năm, những khung giờ không ai trong đội ngũ kỹ thuật cần phải làm việc, kể cả khi có sự cố khẩn cấp.

Châu không hiểu rõ ý nghĩa kỹ thuật của những dòng nhật ký đó, không biết chính xác Khoa đã làm gì trong những lần đăng nhập ấy, nhưng linh cảm của một người từng va chạm nhiều với các quy trình vận hành nghiêm ngặt trong giới thi đấu thể hình mách bảo chị rằng, không ai làm việc đều đặn vào những giờ giấc kỳ lạ như vậy chỉ vì "cập nhật hệ thống định kỳ" như Khoa từng giải thích.

Chị nhìn quanh, đảm bảo không có ai khác trong khu vực lễ tân, rồi rút điện thoại ra, nhanh tay chụp lại màn hình trước khi cửa sổ ấy có thể bị đóng lại bất cứ lúc nào bởi hệ thống tự động đăng xuất.

Tay Châu hơi run khi cất điện thoại vào túi, không phải vì sợ bị phát hiện, mà vì một cảm giác lạ lẫm đang len vào lòng: cảm giác của một người vừa vô tình chạm phải một điều gì đó lớn hơn bản thân mình chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt. Chị đóng cửa sổ nhật ký lại, tắt màn hình máy tính chung, rồi đứng dậy bắt đầu công việc lau dọn thường ngày như chưa từng có gì xảy ra, dù nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường.

Suốt buổi sáng làm việc, Châu vẫn giữ vẻ ngoài bình thường, hướng dẫn học viên, chỉnh form tập, lặp lại câu quen thuộc "hít vào, giữ form" hàng chục lần như mọi ngày. Nhưng trong đầu, hình ảnh dãy giờ giấc bất thường kia cứ hiện lên, xen giữa những động tác squat và deadlift chị đang hướng dẫn cho học viên.

Giờ nghỉ trưa, chị ngồi một mình ở góc phòng nhân viên, mở lại tấm ảnh vừa chụp, nhìn từng dòng một lần nữa. Chị chưa kể cho ai, kể cả My, dù đã hứa sẽ chia sẻ mọi thứ mình biết được. Chị muốn chắc chắn hơn trước khi làm bất cứ điều gì có thể khiến một đồng nghiệp gặp rắc rối oan uổng, nếu đây chỉ là một sự trùng hợp vô hại.

Nhưng sâu trong lòng, Châu biết mình đang tự trấn an bằng một lý do mà chính chị cũng không hoàn toàn tin. Có gì đó không ổn ở đây, và chị, dù muốn hay không, đã trở thành một phần của câu chuyện đang dần hé lộ này.

Chiều tan ca, Châu chạy xe về Gò Vấp, ghé chợ mua ít đồ ăn cho em trai trước khi về nhà trọ, tay vẫn máy móc làm những việc thường ngày trong khi đầu óc còn nguyên vẹn hình ảnh dãy giờ giấc bất thường kia. Chị tự hỏi, nếu quyết định nói ra điều mình vừa thấy, liệu có phải mình đang làm đúng, hay chỉ đang tự chuốc lấy rắc rối cho một công việc mình cần để nuôi cả hai chị em.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →