Suốt một tuần sau ngày Chi nhập viện, Nam gần như sống trong nhóm Vòng Trong mỗi tối, đọc từng bài đăng, ghi chú lại từng chi tiết nhỏ, cẩn thận không để lộ mình đang theo dõi có chủ đích.
Chi đã xuất viện, đang nghỉ học ở nhà một thời gian theo lời khuyên của bác sĩ, và cả nhóm bạn thay phiên nhau ghé thăm, mang theo cháo và trái cây, cố không nhắc gì tới nguyên nhân thật sự phía sau. Với Nam, biến cố đó là một hồi chuông thúc anh làm việc gấp gáp hơn, bỏ bớt vài buổi học không quan trọng để dồn thời gian cho việc lần theo dấu vết trong nhóm kín.
Anh ngồi trong phòng trọ, laptop mở sẵn, một cuốn sổ tay khác đặt cạnh chuyên để tổng hợp lại những gì đã đọc được, phân loại theo từng mục: cách nhóm thu phí, cách các "báo cáo" được rao bán, cách những cuộc cá cược nhỏ được tổ chức.
Nhóm hoạt động có trật tự hơn Nam tưởng ban đầu. Thành viên thường đóng phí một trăm năm mươi nghìn đồng một tháng để được xem "báo cáo chi tiết", một dạng phân tích ghép giữa mã số rò rỉ và những tấm ảnh check-in công khai trên mạng xã hội của các "đối tượng" được nhắc tới, dù không ai trong nhóm gọi thẳng đó là hành vi truy tìm danh tính người khác.
Có những cuộc cá cược nhỏ, vài chục nghìn đồng một lần, đoán xem "mã nào" sẽ tăng hạng hay tụt hạng trong tháng tới, tổ chức qua một bot tự động thu tiền bằng chuyển khoản ngân hàng, không để lại dấu vết rõ ràng nào ngoài một dãy số tài khoản. Nam ghi lại toàn bộ quy trình đó thành một danh sách gạch đầu dòng, tự nhủ sẽ cần đối chiếu kỹ với luật sư sau này để biết đâu là bằng chứng đủ mạnh.
Điều khiến Nam chú ý nhất là giọng điệu của tài khoản quản trị. Anh đọc lại hàng chục bài đăng, và nhận ra một cụm từ lặp đi lặp lại nhiều lần, gần như một câu cửa miệng: "cộng đồng mình".
[Vòng Trong — 20:15]
cộng đồng mình luôn đặt sự minh bạch lên hàng đầu nha mọi người, ai có report sai info cứ báo admin xử lý liền
Nam gạch chân cụm từ đó trong sổ tay, khoanh tròn lại. "Cộng đồng mình," anh lẩm bẩm một mình, "nghe như đang bán một khoá học làm giàu trên mạng vậy."
Anh vẽ một sơ đồ đơn giản ra giấy: một ô ghi "LUMA Fit", một ô ghi dấu chấm hỏi, một ô ghi "Vòng Trong". Đường nối giữa ô đầu và ô cuối chưa có, chỉ có dấu chấm hỏi lơ lửng ở giữa, đại diện cho mắt xích còn thiếu.
Để có được dữ liệu chi tiết như vậy, ai đó bên trong LUMA phải là người tuồn ra ngoài. Không thể chỉ dựa vào việc chụp lén màn hình từ xa, vì độ chi tiết của các báo cáo, những con số thập phân chính xác, những cập nhật gần như theo thời gian thực, đòi hỏi quyền truy cập trực tiếp vào hệ thống.
Nam nhắn tin cho My, gửi kèm ảnh chụp sơ đồ vừa vẽ.
Nam: Tao chắc chắn phải có người từ bên trong công ty tuồn dữ liệu ra. Không thể nào chỉ đoán mò từ ảnh mạng xã hội mà chính xác tới vậy được.
My: Đúng rồi. Em sẽ hỏi chị Châu thử xem có nghĩ ra ai không.
Nam: Ừ, hỏi khéo thôi nha, đừng để lộ mình đang điều tra thật sự.
My đọc tin nhắn, nhớ lại lần Châu từng nhắc tới một nhân viên kỹ thuật ở lại muộn, dù chưa từng kể chi tiết vì lúc đó cả hai còn chưa đủ thân để chia sẻ những nghi ngờ như vậy.
Đêm đó, cả hai đều thức muộn hơn thường lệ, mỗi người ngồi trước màn hình riêng, cùng nhìn về một hướng: một mắt xích vô hình nào đó, đang nối liền hai thế giới tưởng chừng không liên quan tới nhau, một phòng gym với triết lý "không soi ai", và một nhóm kín chuyên soi người khác bằng những con số không ai được phép biết.
Trước khi tắt máy đi ngủ, Nam đọc lại toàn bộ sổ ghi chú một lượt, dừng lại lâu ở dòng "cộng đồng mình" đã gạch chân. Có điều gì đó trong cách dùng từ ấy khiến anh thấy quen thuộc một cách mơ hồ, như thể đã từng nghe đâu đó, nhưng dù cố nhớ tới đâu, anh vẫn không thể xác định được chính xác là ở đâu, và cuối cùng đành gác lại, tự nhủ có lẽ chỉ là cảm giác nhất thời của một đêm quá mệt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →