🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, My về tới phòng trọ khi trời đã sẫm màu, người mệt rã rời như vừa chạy một quãng đường dài dù phần lớn thời gian trong ngày chỉ là ngồi đợi trong hành lang bệnh viện. Diệp Anh đã nghe tin qua nhóm chat lớp, đang đứng chờ sẵn ở cửa khi My vừa bước lên tới tầng ba.

"Chi ổn rồi hả?" Diệp Anh hỏi ngay, kéo My vào nhà.

Diệp Anh mặc bộ đồ ngủ ở nhà, tóc búi vội trên đỉnh đầu, rõ ràng đã đợi từ lâu vì trên bàn học đã để sẵn một ly nước lọc và một hộp dầu gió, kiểu chuẩn bị lặt vặt mà Diệp Anh vẫn hay làm mỗi khi biết bạn mình sắp trải qua một ngày mệt mỏi. Căn phòng nhỏ ấm áp hơn hẳn cái lạnh của hành lang bệnh viện My vừa rời khỏi, mùi cơm chín thoảng nhẹ từ chiếc nồi điện đặt trên kệ bếp góc phòng.

"Ổn rồi, chỉ là kiệt sức thôi, đang nằm viện theo dõi," My đáp, giọng khàn đi vì cả ngày gần như không uống nước.

Diệp Anh không hỏi thêm gì về nguyên nhân, chỉ dẫn My vào bếp, bắt My ngồi xuống ghế trong khi cô bắc nồi nấu một bữa ăn đơn giản: cơm trắng, canh rau ngót nấu thịt bằm, trứng chiên. Không phải món gì cầu kỳ, chỉ là những gì có sẵn trong tủ lạnh, nhưng mùi thức ăn nóng bốc lên khiến My nhận ra mình đã không ăn gì từ sáng.

Hai người ngồi ăn trên tấm chiếu trải giữa sàn, thói quen từ hồi mới dọn vào ở chung vì phòng quá nhỏ để kê thêm bàn ăn. Diệp Anh không hỏi gặng, chỉ lặng lẽ gắp thức ăn vào chén My, để cô ăn trong im lặng một lúc trước khi lên tiếng.

"Mày không cần kể hết cho tao nghe đâu, nếu chưa sẵn sàng," Diệp Anh nói nhẹ nhàng. "Chỉ cần biết là tao ở đây."

My nhìn bạn mình, cảm động tới mức mắt cay xè. Cô kể sơ, không đi vào chi tiết cụ thể, về việc có một cái gì đó xảy ra liên quan tới LUMA Fit, tới việc cô nghi ngờ đó là nguyên nhân khiến Chi rơi vào tình trạng hôm nay, dù chưa chắc chắn hoàn toàn.

"Tao không kể hết được, vì tao cũng chưa hiểu hết mọi chuyện," My nói, giọng nghẹn lại. "Nhưng tao biết chắc một điều: tao không thể tiếp tục chỉ quan sát từ xa nữa."

Diệp Anh gật đầu, nắm lấy tay My trên tấm chiếu, không nói thêm gì, chỉ giữ chặt bàn tay ấy một lúc lâu, đủ để truyền đi điều mà lời nói khó diễn đạt trọn vẹn.

Ăn xong, My rửa chén trong khi Diệp Anh dọn chiếu, căn phòng nhỏ trở lại nhịp sinh hoạt bình thường dù lòng My vẫn còn nặng trĩu. Cô ngồi xuống bàn học, mở điện thoại, thấy một tin nhắn từ Nam hỏi thăm tình hình, và một tin khác từ Châu, người cũng đã nghe chuyện qua đồng nghiệp ở LUMA Fit, hỏi My có cần gì không.

My nhắn lại cho cả hai, cảm ơn, rồi ngồi lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn đường vàng hắt vào phòng qua khe rèm. Cô nghĩ tới Chi đang nằm trong bệnh viện, tới Nam đang mắc kẹt trong một nhóm kín không tìm được manh mối rõ ràng, tới Châu đang âm thầm quan sát một đồng nghiệp khả nghi.

Ba người, ba hướng, cùng chung một mục tiêu chưa gọi được tên rõ ràng. My gõ một tin nhắn gửi cho cả nhóm chat riêng ba người vừa lập tuần trước.

My: Sau chuyện của Chi, em nghĩ mình không thể chờ thêm nữa. Mình cần đẩy nhanh mọi thứ.

Nam trả lời gần như ngay lập tức.

Nam: Đồng ý. Tao sẽ cố tìm thêm bằng chứng trong Vòng Trong, nhanh nhất có thể.

Một lúc sau, Châu cũng nhắn lại, ngắn gọn như mọi khi.

Châu: Chị cũng vậy. Có gì chị biết, chị sẽ nói hết.

My đặt điện thoại xuống, nhìn màn hình tối dần rồi tắt hẳn, và lần đầu tiên kể từ sáng nay, cô cảm thấy mình không còn đơn độc đối diện với nỗi sợ hãi này, dù con đường phía trước vẫn còn rất dài và chưa ai trong ba người biết chắc nó sẽ dẫn tới đâu.

Diệp Anh tắt đèn chính, chỉ để lại ánh đèn ngủ nhỏ màu vàng nhạt, rồi leo lên giường tầng dưới. "Ngủ sớm đi, mai còn phải vào thăm Chi nữa." My gật đầu, tắt đèn bàn học, nằm xuống, và dù đầu óc vẫn còn ngổn ngang trăm mối, giấc ngủ đêm đó tới với cô nhẹ nhàng hơn cô tưởng, có lẽ vì lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô không còn phải mang một mình gánh nặng ấy nữa.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →