🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hành lang bệnh viện lạnh hơn My tưởng, ánh đèn huỳnh quang trắng chiếu xuống dãy ghế nhựa màu xanh kê dọc tường. My ngồi xuống một chiếc ghế gần cửa phòng cấp cứu, hai tay nắm chặt lấy nhau trên đùi, mắt dán vào cánh cửa đóng kín phía trước.

Hạnh tới sau My chừng mười phút, ngồi xuống cạnh, không nói gì nhiều, chỉ đặt tay lên vai My một lúc. Cả hai ngồi im lặng, nghe tiếng loa gọi tên bệnh nhân vang lên đều đặn từ đâu đó trong khu khám bệnh, tiếng bánh xe đẩy cáng cứu thương lăn qua hành lang.

Mùi cồn sát khuẩn lẫn trong không khí, quen thuộc tới lạ, khiến My nhớ lại một mùi tương tự từ phòng khám tâm lý nhỏ trên đường Nguyễn Đình Chiểu nhiều năm trước, nơi cô từng ngồi đợi tới lượt mỗi tuần, mẹ luôn ngồi cạnh không nói gì, chỉ hiện diện. Giờ đây, vai trò đã đổi khác: My là người ngồi đợi bên ngoài, còn người bên trong cánh cửa kia là một người bạn cô chưa từng nghĩ sẽ cần tới một cánh cửa như vậy.

Gần hai mươi phút sau, một y tá bước ra, tìm người nhà của Chi. Không có ai ngoài My và Hạnh lúc đó, hai đứa đứng bật dậy cùng lúc.

"Bạn của em đã ổn định rồi," y tá nói, giọng chuyên nghiệp, ngắn gọn. "Cơ thể kiệt sức, cần theo dõi thêm và truyền dịch. Không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng gia đình cần được báo để tới làm thủ tục."

My gật đầu liên tục, cảm giác nhẹ nhõm ập tới cùng lúc với nỗi sợ vẫn chưa tan hết. "Em cảm ơn chị. Em có thể vào thăm không ạ?"

"Chờ thêm chút nữa, giờ bạn em đang được nghỉ ngơi," y tá đáp, rồi quay vào trong.

My ngồi xuống lại, thở ra một hơi dài run rẩy. Mười lăm phút sau, mẹ Chi tới, dáng người nhỏ bé trong bộ đồ bộ mặc ở nhà, tóc còn chưa kịp buộc gọn, chạy vội từ cửa vào, hỏi dồn dập với y tá trực ở đó, giọng đầy hoảng loạn.

My đứng nép sang một bên, không dám lại gần, chỉ nhìn theo bóng dáng người mẹ đang run rẩy ký giấy tờ, và trong lòng cô dấy lên một cảm giác vừa quen vừa xa lạ, nhớ tới hình ảnh mẹ mình năm nào, cũng với vẻ mặt hoảng loạn không kém khi phát hiện ra My đã bỏ bữa bao nhiêu ngày liền mà không ai biết.

Một lúc sau, Hạnh kéo My ra một góc, giọng thì thầm. "My ơi, tao vừa nghe đứa bạn cùng nhóm chat kể, nó nói gần đây có đứa nào đó share một cái ảnh chụp bảng gì đó trong nhóm lớp, đùa là điểm số của Chi, xong Chi biết được, từ đó có vẻ Chi thay đổi hẳn. Tao không nghĩ nhiều lúc đó, giờ mới thấy sợ."

My đứng chết lặng, những mảnh ghép cuối cùng rơi vào đúng chỗ của chúng. Một bức ảnh đùa cợt, không ai để tâm hậu quả, đã chạm đúng vào một vết thương cũ mà không ai trong nhóm bạn từng biết Chi có.

Cô ngồi lại xuống ghế, một mình, sau khi Hạnh ra ngoài gọi điện cho vài người khác trong lớp. Hành lang lúc này vắng hơn, chỉ còn tiếng máy lạnh trung tâm rì rì trên trần nhà.

My nhìn xuống hai bàn tay mình, và trong đầu, câu nói của mẹ vang lên, gần như tự động, một phản xạ cũ kỹ cô đã học suốt bốn năm nay mỗi khi lòng bất an: số đo không phải con người con.

Nhưng lần này, câu đó không mang lại cảm giác được ôm lấy như mọi lần trước. Nó trôi qua đầu cô trống rỗng, như một câu thần chú đã hết linh nghiệm, vì đây không còn là chuyện của riêng cô nữa. Đây là chuyện của Chi, người đang nằm sau cánh cửa kia chỉ vì một con số cô ấy chưa từng đồng ý cho ai biết, bị đem ra làm trò đùa bởi những người không hề biết mình đang đùa với điều gì.

Số đo không phải con người con. Đúng vậy. Nhưng nếu có ai đó vẫn cứ đo, vẫn cứ giữ, vẫn cứ đem ra mua bán, thì câu nói đó, dù đúng tới đâu, cũng không đủ để bảo vệ được ai.

Mẹ Chi bước ra khỏi phòng làm thủ tục, ánh mắt đỏ hoe tìm My, khẽ gật đầu cảm ơn vì đã đưa con gái bà tới kịp thời, rồi vội vã vào trong theo hướng y tá chỉ.

My ngồi lại một mình, cúi đầu, và chỉ tới lúc đó cô mới nhận ra ngón tay cái mình đã cắn tới mức ứa một vệt máu nhỏ, không hề hay biết từ khi nào, không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy một quyết tâm đang hình thành, cứng cỏi và rõ ràng hơn bất cứ điều gì cô từng cảm thấy trong suốt những tuần vừa qua: cô không thể chỉ đứng nhìn thêm được nữa.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →