Thứ Sáu, tiết học đầu tiên bắt đầu lúc bảy giờ rưỡi sáng, và ghế của Chi vẫn trống khi giảng viên đã điểm danh xong lượt đầu. My ngồi ở bàn quen thuộc, mắt thỉnh thoảng liếc sang chỗ trống bên cạnh, cảm giác bất an từ tối thứ Hai vẫn chưa tan hết trong lòng.
Ba ngày trước, sau tin nhắn không được hồi âm, My đã định bụng sẽ tìm cách nói chuyện thẳng với Chi vào cuối tuần, nghĩ rằng mình cần thêm thời gian để chọn đúng lời, đúng cách tiếp cận không khiến bạn mình đề phòng. Cô không ngờ mình sẽ không còn đủ thời gian đó nữa. Cả tuần, Chi chỉ nhắn lại những câu ngắn gọn qua tin nhắn, né tránh gặp mặt trực tiếp với lý do bận làm đồ án.
Cô nhắn tin cho Chi ngay giữa giờ học, cố giấu điện thoại dưới bàn để không bị giảng viên để ý.
My: Chi ơi, sao chưa tới lớp vậy? Ổn không?
Không có hồi âm. My đợi mười phút, hai mươi phút, vẫn chỉ thấy một dấu tích xám báo tin nhắn đã gửi nhưng chưa được xem.
Cô cố tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cứ quay lại chiếc áo khoác dày cộm hôm thứ Hai, dáng đi loạng choạng lúc Chi đứng dậy, và cả tin nhắn "đừng có lo, không ai biết đâu" cô từng tình cờ thấy. Từng mảnh ghép rời rạc trong đầu cô bắt đầu quay cuồng, ghép lại thành những giả thuyết mà cô không dám nghĩ tới nhưng cũng không thể ngừng nghĩ.
Hết tiết đầu, My kiểm tra điện thoại lại lần nữa. Vẫn im lặng.
Cô nhắn thêm một tin cho một bạn khác trong nhóm, Hạnh, người ngồi gần Chi hơn ở một số môn khác.
My: Mày có gặp Chi sáng nay không? Tao nhắn không thấy trả lời.
Hạnh: Không, tao cũng không thấy. Để tao hỏi thử coi.
Tiết học thứ hai bắt đầu, My càng lúc càng khó tập trung, mắt liên tục liếc xuống điện thoại đặt trong lòng, dù đã cài chế độ rung để không gây chú ý.
Gần giữa giờ, điện thoại rung lên một tin nhắn từ Hạnh, không phải từ Chi.
Hạnh: My ơi, tao vừa nghe đứa bạn nói Chi đang ở LUMA Fit, hình như xỉu trong lúc tập, người ta gọi cấp cứu rồi.
My đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó, có một khoảnh khắc cô không hiểu nổi ý nghĩa của từng chữ, như thể chúng được viết bằng một ngôn ngữ khác. Rồi từng chữ ghép lại thành nghĩa, và cả người My lạnh toát.
LUMA Fit. Chi cũng tập ở đó. Chi từng nói dối cô về điều đó.
My đứng bật dậy khỏi ghế, cuốn sách và bút rơi xuống sàn thành tiếng động lớn giữa lớp học đang yên tĩnh, khiến cả lớp quay lại nhìn, giảng viên dừng bài giảng giữa chừng.
"Em xin lỗi, em có việc gấp," My nói, giọng run, không kịp thu dọn đồ đạc, chỉ vơ vội cặp sách rồi lao ra khỏi lớp, bỏ mặc ánh mắt ngạc nhiên của cả phòng học phía sau lưng.
Cô chạy dọc hành lang, xuống cầu thang, hai chân như không còn thuộc về mình, chỉ có một suy nghĩ duy nhất lặp đi lặp lại trong đầu: phải tới đó ngay, phải biết Chi có ổn không.
Điện thoại lại rung trong túi quần khi My còn đang chạy, cô rút ra đọc vội, tay run tới mức suýt làm rơi máy. Là tin nhắn từ Hạnh, gửi thêm địa chỉ bệnh viện, kèm một dòng ngắn: "Nghe nói không nguy hiểm tính mạng, chỉ là kiệt sức thôi, mày bình tĩnh." Dòng chữ đó không làm My bớt hoảng loạn được bao nhiêu, chỉ đủ để cô không ngã quỵ ngay giữa cầu thang.
Ra tới cổng trường, My đứng giữa vỉa hè, tay run rẩy vẫy một chiếc taxi đang chạy tới, gần như không thể nói trọn vẹn câu địa chỉ bệnh viện mà Hạnh vừa nhắn thêm cho cô, nơi xe cấp cứu đã đưa Chi tới.
Trời giữa trưa nắng gắt, mồ hôi My chảy dọc sống lưng dù cô không hề chạy nữa, chỉ đứng đó, tim đập loạn nhịp, chờ chiếc taxi tấp vào lề, và trong đầu cô chỉ còn vang lên đúng một câu, lặp đi lặp lại như một điệp khúc không thể tắt: đây là lỗi của mình, đáng lẽ mình phải hỏi thẳng từ lâu rồi.
Chiếc taxi dừng lại, My mở cửa lao vào, đọc vội địa chỉ bệnh viện cho tài xế, giọng đứt quãng vì hụt hơi. Xe lăn bánh, hoà vào dòng xe cộ giữa trưa, và My ngồi co ro ở ghế sau, hai tay siết chặt lấy quai cặp sách, mắt nhìn ra ngoài cửa kính mà không thấy gì ngoài một vệt màu nhoè nhoẹt của phố xá đang trôi qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →