🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, My, Nam và Châu hẹn gặp nhau ở một quán cà phê khác, cách xa văn phòng LUMA hơn, chọn một góc khuất ít người qua lại. Chiếc điện thoại của Khoa nằm giữa bàn, màn hình đã tắt từ lâu, như một vật chứng nặng nề không ai dám chạm vào trước.

Không ai trong ba người ngủ ngon đêm qua. My nhắn tin qua lại với Nam tới gần một giờ sáng, cả hai cùng ôn lại từng câu Khoa nói, cố tìm ra bước đi tiếp theo đúng đắn nhất. Sáng nay, dưới mắt cả ba đều có quầng thâm nhẹ, nhưng không ai đề cập tới việc hoãn lại cuộc gặp, như thể tất cả đều hiểu rằng thời gian lúc này quý giá hơn một giấc ngủ trọn vẹn.

"Mình chưa nên mở sâu vào máy này," Nam nói, đẩy nhẹ chiếc điện thoại ra xa mình một chút. "Nếu làm sai quy trình, biết đâu chứng cứ mình có được lại thành vô giá trị, thậm chí gây rắc rối pháp lý cho chính tụi mình."

"Vậy mình phải làm sao?" My hỏi, mắt vẫn không rời chiếc điện thoại.

"Tao nghĩ mình cần tìm luật sư tư vấn trước khi đi tiếp," Nam nói. "Tao có quen một chị làm ở toà soạn, chị ấy từng giới thiệu một luật sư chuyên về quyền riêng tư dữ liệu, có thể giúp tụi mình biết nên làm gì tiếp theo mà không tự đẩy mình vào rắc rối."

Châu gật đầu đồng tình, rồi im lặng một lúc, mắt nhìn ra cửa sổ quán nơi nắng sáng đang chiếu xiên qua tán cây ngoài đường. "Tối qua chị không ngủ được mấy. Cứ nghĩ mãi về những gì Khoa nói."

"Chị nghĩ gì?" My hỏi.

"Chị nghĩ tới lúc chị còn đứng trên sân khấu năm đó," Châu nói, giọng chậm rãi. "Chị tập tành cả năm trời, ăn kiêng nghiêm ngặt, tập tới kiệt sức mỗi ngày, chỉ để đứng đó ba phút cho năm giám khảo chấm điểm. Chị nhớ rõ cảm giác đó, cảm giác cơ thể mình không còn là của mình nữa, mà là một thứ để người khác đánh giá, cho điểm, xếp hạng."

My và Nam lắng nghe, không ai ngắt lời.

"Lúc đó chị nghĩ, nếu mình đủ giỏi, đủ đẹp theo tiêu chuẩn người ta đặt ra, chị sẽ chứng minh được giá trị của mình," Châu tiếp tục. "Nhưng dù có thắng giải hay không, cảm giác đó vẫn không biến mất. Vẫn luôn có một ai đó, một tiêu chuẩn nào đó, đang chờ để đo mình tiếp."

"Vậy sao chị vẫn chọn làm PT? Công việc vẫn liên quan tới cơ thể người khác mà," My hỏi, thật lòng tò mò.

Châu mỉm cười nhẹ, lần đầu tiên trong buổi sáng căng thẳng này. "Vì chị muốn làm nó theo một cách khác. Chị muốn dạy người ta yêu cơ thể mình vì nó làm được gì, chứ không phải vì nó trông ra sao. Đó là lý do khi LUMA Fit tuyển người với triết lý không gương, chị mừng lắm, tưởng mình tìm được đúng nơi để làm điều đó."

Cả ba im lặng, để câu nói ấy lắng xuống, mang theo cả sự cay đắng của việc phát hiện ra nơi mình tin tưởng cũng không khác gì những gì họ từng muốn tránh xa.

Nam rút điện thoại, gọi cho người quen ở toà soạn, giọng trở lại nghiêm túc của một người đang làm việc. Cuộc gọi ngắn, chỉ vài phút, nhưng khi cúp máy, anh quay lại với hai người kia, ánh mắt có chút hy vọng.

"Chị ấy nói sẽ giới thiệu luật sư tên Lam, có văn phòng ở Quận Ba, chuyên về bảo vệ dữ liệu cá nhân," Nam nói. "Chị ấy sẽ sắp xếp cho tụi mình gặp trong tuần này."

My gật đầu, cảm giác nhẹ nhõm nhen lên giữa những ngày căng thẳng liên tiếp, như thể sau một chặng đường dài mò mẫm trong bóng tối, cuối cùng cũng có một cánh cửa đúng nghĩa để bước qua, thay vì chỉ toàn những ngõ cụt và những cuộc đối chất đầy sợ hãi.

Cả ba gọi thêm một vòng đồ uống nữa, ngồi lại thêm một lúc, nói về những chuyện không liên quan gì tới Vòng Trong hay Khoa, chỉ để tâm trí được thở một chút trước khi quay lại guồng quay căng thẳng sắp tới. My nhận ra đây là lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô cười thành tiếng vì một câu chuyện không mang chút nặng nề nào, dù chỉ là chuyện Nam kể về một lần viết bài bị gõ sai chính tả tên nhân vật suốt cả bài báo mà không ai phát hiện ra cho tới lúc đăng.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →