🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Để giữ được vùng cửa biển, Lành cần mở thêm một giá nữa: Ông Lốt, rắn thần, vị canh giữ cửa sông cửa biển.

Ông Từ Cộc dẫn cậu ra một cái đầm nước lợ sau đền Cờn, nơi tương truyền có Ông Lốt ngự. Mặt đầm phẳng lặng như gương, xung quanh mọc đầy lau sậy, thỉnh thoảng một con cò trắng đậu trên bờ giật mình bay vụt lên khi có tiếng động. Hơi nước bốc lên là là mặt đầm buổi sớm, mang theo mùi bùn non và mùi rong rêu, một thứ mùi ẩm ướt đặc trưng của những vùng cửa sông giao thoa với biển.

"Ông Lốt là thanh xà, bạch xà, đôi rắn thần giữ cửa nước," ông giảng. "Ngài không oai như Quan Lớn, nhưng ngài thuộc từng mạch nước, từng con lạch, từng cửa sông. Bắc được giá Ông Lốt, cháu sẽ cảm được nước như chính da thịt mình, biết Thủy Tinh dâng nước từ đâu, rút nước về đâu. Ngài là tai mắt của miền Thoải."

Đào hát thỉnh Ông Lốt, một làn điệu uốn lượn, trầm bổng như sóng. Lành mở cửa lòng, chia chiếu, và Ông Lốt giáng. Cảm giác khác hẳn các giá trước: không phải sức mạnh áp đảo, mà một sự nhạy bén lan tỏa. Lành bỗng cảm được toàn bộ vùng nước quanh mình, từng dòng chảy, từng con lạch, từng chỗ nước nông sâu. Cậu cảm được cả những mạch nước ngầm dưới đáy biển, và xa hơn, cảm được chỗ Thủy Tinh đang ẩn mình.

Đó là một cảm giác lạ lùng, như thể toàn bộ cơ thể cậu vừa hòa tan vào nước, mọi ranh giới giữa da thịt và sóng biển bỗng mờ đi. Cậu nghe được cả tiếng cá bơi, tiếng rong rêu đung đưa dưới đáy, tiếng những giọt nước ngầm rỉ ra từ khe đá xa tít trong lòng đất. Một thế giới hoàn toàn mới mở ra trước cậu, tinh tế và mênh mông đến choáng ngợp.

Đầm nước lợ quanh cậu bỗng như hóa thành một mạng lưới vô hình, mỗi sợi là một dòng chảy, mỗi nút thắt là một điểm nước gặp nhau. Lành đứng giữa cái mạng lưới ấy, không còn phân biệt được đâu là ranh giới cơ thể mình, đâu là ranh giới của nước, và trong khoảnh khắc chia chiếu ấy, cậu hiểu vì sao Ông Lốt được gọi là tai mắt, một loại quyền năng không ồn ào nhưng thấu suốt đến từng ngóc ngách.

"Cháu thấy ngài chưa?" ông Từ Cộc hỏi.

"Thấy," Lành đáp, mắt nhắm, trong giá Ông Lốt. "Thủy Tinh ở ngoài khơi xa, dưới một rãnh sâu. Ngài đang gom nước, gom rất nhiều nước. Ngài đang chuẩn bị..." Lành mở mắt, lạnh người. "Ngài đang chuẩn bị một cơn bão. Một cơn bão lớn. Ngài định dâng nước nhấn chìm cả vùng cửa biển này, và cả Thành Phố Không Đêm."

Ông Từ Cộc tái mặt. "Nếu Thủy Tinh dâng bão nhấn chìm cửa biển, thì đền Thoải cả vùng tắt hết, lưới miền này vỡ toang. Mà nếu nhấn chìm cả Thành Phố Không Đêm..."

"...thì không phải cứu được thành phố đâu," Lành nói. "Nước tràn vào, đèn điện tắt, người chết hàng loạt, và tất cả những cái chết ấy, tất cả những vong mới ấy, sẽ rơi thẳng vào miệng con mắt đang mở dưới thành phố. Thủy Tinh không định dìm thành phố để cứu nó. Ngài định dìm nó để dâng một bữa tiệc khổng lồ cho ông trời cũ."

Hai giá mới, Quan Lớn và Ông Lốt, cho Lành sức mạnh và tai mắt của miền Thoải. Nhưng chúng cũng cho cậu thấy một tai họa đang đến gần: cơn bão của Thủy Tinh, được tính toán để hiến cả một thành phố cho ông trời cũ. Cậu ngồi lặng bên đầm nước, cảm giác nhạy bén của giá Ông Lốt vẫn còn vương lại trong người, và trong cái nhạy bén ấy, cậu cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình.

Đào nghe xong, siết chặt lấy tay đàn, mắt nhìn ra khơi xa nơi bầu trời đang dần chuyển màu xám xịt báo hiệu thời tiết đổi thay. Những đám mây đen kéo về từ phía chân trời, dày đặc và nặng nề, khác hẳn những đám mây trắng bồng bềnh thường thấy. Gió cũng bắt đầu đổi hướng, thổi giật từng cơn, mang theo hơi lạnh và mùi mặn nồng hơn thường lệ. "Còn bao lâu nữa thì bão tới?" cô hỏi, giọng không giấu được lo lắng. Ông Từ Cộc lắc đầu, không dám chắc, chỉ khẽ nói rằng theo kinh nghiệm mấy chục năm đi biển của mình, loại gió đang nhen nhóm ngoài khơi ấy chưa từng thấy bao giờ.

Hết Chương 99

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 100
← TrướcTiếp →