Ông Từ Cộc dạy Lành bắc giá Quan Lớn Đệ Tam trọn vẹn, theo lối của đền Thoải chính gốc.
"Quan Lớn Đệ Tam là Quan trị thủy, con vua Bát Hải Động Đình," ông giảng, ngồi bên ban thờ Mẫu Thoải nhìn ra biển. "Ngài cai quản sông nước, trừ thủy quái, cứu thuyền bè. Trước Thủy Tinh, chỉ có ngài và Sơn Tinh là trị được. Nhưng giá Quan Lớn nặng, cháu phải bắc cho đúng, kẻo phản."
Nắng sớm rọi qua khe cửa đền, chiếu thành từng vệt vàng nhạt trên nền gạch cũ. Khói hương từ ban thờ Mẫu Thoải bay là là, quyện với hơi mặn của biển lùa vào qua cửa mở, tạo nên một không khí vừa tôn nghiêm vừa gần với thiên nhiên, khác hẳn không khí ngột ngạt của những đền phủ trong đất liền mà Lành từng ghé qua.
Đào đàn, hát thỉnh Quan Lớn Đệ Tam. Lành trùm khăn trắng, màu Thoải Phủ, và lần này, nhờ những gì học được từ bà Mỵ, cậu bắc giá theo lối chia chiếu: mời Quan Lớn ngồi cùng, giữ một góc là mình. Quan Lớn giáng, uy nghi như sóng cả, lạnh và mạnh như nước nguồn, nhưng Lành vẫn giữ được sự tỉnh táo.
Cậu vung tay, và nước biển trước đền cuộn lên theo lệnh, tạo thành những con rồng nước uốn lượn. Ông Từ Cộc gật gù tán thưởng. "Tốt. Cháu giữ được mình mà vẫn điều được nước. Hiếm đấy. Đa số đồng bắc Quan Lớn đều bị cuốn đi, vì uy của ngài lớn quá. Cháu học lối chia chiếu của miền ngàn rồi à?"
"Bà Mỵ ở Bắc Lệ dạy cháu," Lành đáp, vẫn trong giá. Ngay cả khi giữ giá, cậu vẫn nghe rõ tiếng đàn của Đào phía sau, một sợi dây mảnh nhưng chắc, giữ cậu không trôi hẳn theo con sóng quyền năng đang cuộn trong người.
"Bà Mỵ..." ông Từ Cộc thoáng buồn. "Bà ấy là người giỏi. Tiếc là cả đời chôn mình trên núi. Lối chia chiếu của miền ngàn quý lắm, mà Phủ Cả không dùng. Họ thích sức mạnh hơn con người." Ông thở dài. "Cháu giữ lấy lối ấy. Nó sẽ cứu cháu."
Lành tập giá Quan Lớn suốt mấy ngày, đến khi thuần thục. Mỗi lần bắc giá, cậu lại cảm nhận rõ hơn cái ranh giới mong manh giữa việc điều khiển nước và bị nước cuốn đi, một sợi chỉ mảnh mà chỉ cần lơi lỏng một chút là mất hẳn mình vào cơn sóng cả. Có những buổi tập, mồ hôi cậu ướt đẫm dù đứng giữa gió biển lồng lộng, tay run lên vì phải giữ vững cả một khối nước khổng lồ theo ý muốn, trong khi vẫn phải giữ chặt lấy phần con người của chính mình.
Giờ cậu có thể điều nước, dựng tường sóng, trừ thủy quái nhỏ, đủ để bảo vệ thuyền dẫn vong khỏi những con sóng của Thủy Tinh. Nhưng cậu biết, để trấn chính Thủy Tinh, một vị thần cổ, thì một giá Quan Lớn chia chiếu vẫn chưa đủ. Cậu sẽ cần dâng trọn, hoặc cần thêm Ông Lốt, hoặc tệ hơn, cần lại đến một giá Tứ Bất Tử.
Có những khoảnh khắc, giữa cơn mệt lả sau buổi tập, Lành ngồi thẫn thờ nhìn ra biển, cảm nhận rõ cái ranh giới giữa mình và những vị thánh mỗi ngày một mờ đi thêm một chút, như một bức tường cát bị sóng liếm dần. Cậu không nói ra, nhưng cậu biết ông Từ Cộc đã nhìn thấu điều đó từ ánh mắt cậu. "Đừng vội dùng giá cao," ông Từ Cộc dặn, như đọc được lo lắng của cậu. "Cháu lậm sâu rồi. Mỗi giá Tứ Bất Tử là một lần cháu suýt mất hẳn. Đừng đánh đổi mình cho mỗi trận. Hãy nhớ: cháu không cần thắng mọi trận. Cháu chỉ cần sống đủ lâu để chia lửa cho cả nước. Đó mới là cách thắng thật sự."
Những buổi tập luyện kéo dài từ sáng đến tối, đến mức Khằm phải thay phiên Đào mang cơm ra bãi đá cho cả hai người, vì cả thầy lẫn trò đều quên bẵng cả chuyện ăn uống mỗi khi đã nhập tâm vào bài học. Có hôm cơm nguội ngắt vẫn còn nguyên trong thúng, Khằm phải đứng chờ đến khi cả hai dứt khỏi giá mới dám lên tiếng nhắc, mà mỗi lần như vậy, ông Từ Cộc lại cười xòa, bảo rằng thời trẻ ông học giá cũng quên ăn quên ngủ y hệt thế.
Đào ngồi cạnh, ghi chép cẩn thận từng chi tiết nhỏ trong cách bắc giá của Lành vào cuốn sổ, biết rằng những kiến thức này rồi sẽ cần truyền lại cho những người giữ đèn khác trong tương lai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 99 →