Ở đền Cờn, Lành học được rằng vong biển khác hẳn vong sông và vong rừng, và khó dẫn hơn nhiều.
"Vong sông thì có dòng chảy đưa, dễ dẫn qua," ông Từ Cộc giảng. "Vong rừng thì quanh quẩn một chỗ, tìm là thấy. Còn vong biển..." ông chỉ ra đại dương mênh mông, "...biển rộng quá, sâu quá. Người chết đắm trôi dạt khắp nơi, có khi xa bờ hàng trăm dặm. Mà biển lại là cõi của Thủy Tinh, không phải cõi của Mẫu Thoải hoàn toàn. Dẫn vong biển là phải vào lãnh địa của Thủy Tinh. Nguy hiểm lắm."
Lành hiểu vì sao vùng biển này nhiều vong kẹt đến thế. Không phải vì người giữ đèn lười, mà vì biển quá lớn, và Thủy Tinh giữ chặt. Mỗi vong cứu được là một lần phải vào tranh giành với thần nước.
Cậu nhìn ra khơi, nơi mặt nước lấp lánh dưới nắng chiều mà bên dưới vẫn ẩn chứa bao nhiêu linh hồn không nơi nương náu. Cái ý nghĩ ấy khiến cậu vừa xót xa vừa nôn nóng, muốn lập tức lao ra cứu hết, dù trong thâm tâm cậu cũng biết mình chưa đủ sức, và nôn nóng quá có khi lại hại thân trước khi giúp được ai.
Cậu thử ra khơi xa hơn, theo lão Mù chỉ, để dẫn một đám vong kẹt ở một rạn đá ngầm. Thuyền nhỏ chòng chành trên mặt nước rộng, bờ đã khuất sau lưng, chỉ còn trời và nước nối liền một dải xám. Gió mỗi lúc một mạnh, hắt những giọt nước mặn lên mặt Lành, và cậu cảm nhận rõ ràng cái cảm giác nhỏ bé của con người trước biển cả, một cảm giác vừa run sợ vừa kính cẩn.
Nhưng vừa ra đến đó, biển bỗng động. Sóng nổi lên, và từ dưới sâu, giọng Thủy Tinh vọng lên, đầy giận dữ: "Lại là ngươi, thằng đồng mượn oai Sơn Tinh! Ngươi dám vào biển của ta cướp vong của ta? Những vong này là của ta. Ta giữ chúng cho ông trời cũ. Ngươi không được đưa chúng đi!"
Một con sóng lớn chồm tới, suýt lật thuyền. Lành phải vội bắc giá Quan Lớn Đệ Tam, theo lối chia chiếu để giữ mình, dựng một bức tường nước chắn sóng, rồi rút lui vào bờ. Cậu không dẫn được đám vong ấy. Thủy Tinh đã canh chúng.
"Không dễ rồi," cậu nói, khi về đến đền Cờn, người ướt sũng, tóc dán bết vào trán, môi tái nhợt vì lạnh. Cậu ngồi phịch xuống bậc đền, thở dốc, cảm nhận cơn giá lạnh của nước biển vẫn còn ngấm sâu trong xương, và cả cái mệt mỏi của một trận đấu vừa qua, một trận đấu mà cậu biết mình đã thua. "Mỗi vong biển là một trận với Thủy Tinh. Tôi không thể vừa dẫn vong vừa đánh thần nước mãi. Phải có cách trấn được Thủy Tinh trước đã."
Đào lặng lẽ đặt tay lên vai cậu, không nói gì, chỉ để hơi ấm bàn tay mình xua bớt cái lạnh còn vương trên áo Lành. Ông Từ Cộc gật. "Cho nên cháu phải học cho trọn giá Quan Lớn Đệ Tam, vị thánh duy nhất trị được Thủy Tinh mà không cần đến Tứ Bất Tử. Và cháu phải mở thêm giá Ông Lốt, rắn thần giữ cửa sông cửa biển. Hai giá ấy hợp lại, may ra cháu giữ được vùng biển này, để dẫn vong yên ổn."
Lành gật. Cậu còn nhiều thứ phải học ở miền Thoải này. Và thời gian thì không chờ ai, đứa bé trong đèn mỗi ngày một yếu, con mắt dưới thành phố mỗi ngày một mở. Cậu nhìn ra biển, nơi những con sóng vẫn cuộn lên hạ xuống đều đặn, và biết rằng dưới lớp nước xanh thẫm kia, một thứ gì đó cổ xưa vẫn đang dõi theo từng bước chân của cậu, chờ một sơ hở để nuốt chửng.
Đào lặng lẽ vắt khô vạt áo ướt sũng của Lành, ánh mắt vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau trận đối đầu vừa rồi với Thủy Tinh. Tay cô run run khi chạm vào vai cậu, không phải vì lạnh, mà vì vừa chứng kiến con sóng khổng lồ suýt nuốt cả người lẫn thuyền, và cô hiểu, mỗi lần Lành ra khơi như thế, cô lại phải nín thở chờ đợi, không biết cậu có trở về nguyên vẹn hay không. "Anh có sao không?" cô hỏi khẽ, tay run run lau nước biển trên mặt cậu. Lành lắc đầu, mỉm cười trấn an cô, dù trong lòng cậu cũng biết, con đường phía trước để trị được Thủy Tinh còn dài và gian nan hơn cậu tưởng rất nhiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 98 →