Trước khi cơn bão tới, Lành làm điều cậu tin là quan trọng nhất: điểm lửa cho dân chài vùng cửa biển.
Cậu tập hợp dân các làng chài quanh đền Cờn, những người đã khổ vì Thủy Tinh, vì vong biển, vì cái thành phố nuốt dần vùng đất của họ. Họ kéo đến từ khắp nơi, người già chống gậy, trẻ nhỏ nắm tay mẹ, đàn ông đàn bà mặt sạm nắng gió, ai nấy đều mang trên mình dấu vết của những năm tháng vật lộn với biển cả khắc nghiệt. Cậu kể cho họ nghe về lưới đèn, về con mắt dưới thành phố, về cách mỗi nhà giữ một ngọn lửa nhỏ để cùng gánh.
"Tôi không bắt bà con tin thần thánh," cậu nói, đứng trên bãi biển dưới ánh đuốc. "Tôi chỉ xin bà con giữ một ngọn lửa. Một ngọn đèn dầu, một bếp lửa, tôi điểm cho. Mỗi ngọn giữ một mảnh bình yên cho làng. Khi bão tới, khi nước dâng, những ngọn lửa này sẽ là chỗ cho vong nương vào, cho người sống bám víu. Bà con giữ lửa, là giữ chính mình."
Ban đầu dân chài ngần ngại, họ đã quen sợ biển, sợ thần, quen cam chịu. Nhiều người đứng lùi lại phía sau, thì thầm bàn tán, ánh mắt vừa tò mò vừa dè chừng, như thể sợ rằng chỉ cần bước lên nhận ngọn lửa ấy là đã tự chuốc lấy một tai họa mới vào thân, sau bao đời chỉ biết cúi đầu chịu đựng những gì biển cả ban phát.
Nhưng lão Mù bước ra, giơ một ngọn đèn Lành vừa điểm cho. "Tôi mù ba mươi năm, nghe vong khóc ba mươi năm mà bất lực. Giờ tôi cầm ngọn lửa này, tôi giúp được rồi. Bà con cầm đi. Đừng sợ nữa."
Có một bà lão chống gậy run rẩy bước lên đầu tiên sau lão Mù, tay bà đưa ra đón ngọn đèn như đón một đứa cháu nhỏ, miệng lẩm bẩm lời khấn không rõ ràng, nửa như tạ ơn, nửa như hối tiếc vì đã ngờ vực quá lâu. Nhìn cảnh ấy, Lành thấy lòng mình nhói lên một chút, xen giữa niềm vui và nỗi thương cảm cho những năm tháng người dân nơi đây phải sống trong sợ hãi mà không có ai chỉ cho họ một lối khác.
Một người, rồi mười người, rồi cả mấy làng chài bước ra. Lành ngồi giữa, bắc giá nhẹ theo lối chia chiếu, điểm lửa cho từng người. Mỗi lần chạm tay vào một ngọn đèn mới, cậu lại thấy một luồng ấm nhỏ truyền qua, và trên gương mặt người nhận, nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một ánh nhìn khác, vừa ngỡ ngàng vừa tin cậy, như thể lần đầu tiên trong đời họ cảm nhận được mình có thể làm điều gì đó, thay vì chỉ ngồi chờ số phận.
Đến khuya, cả bãi biển lấp lánh những đốm xanh nhạt, hàng trăm ngọn lửa nhỏ trong tay dân chài, nối với nhau, nối về Đèn Cái, vá lại cả một mảng lưới quanh cửa biển.
Lành đứng nhìn biển lửa nhỏ trên bãi, và lòng cậu vừa ấm vừa lo. Ấm, vì đường thứ ba đang lan rộng, từ vùng đập đến cửa biển, dân thường khắp nơi bắt đầu giữ lửa. Lo, vì cậu biết những ngọn lửa nhỏ này sắp phải đối mặt với cơn bão lớn nhất của Thủy Tinh. Cậu nhìn từng khuôn mặt được ánh lửa hắt sáng, từng đôi tay run run nâng niu ngọn đèn như nâng niu một báu vật, và tự hỏi có bao nhiêu trong số họ sẽ còn đứng đây, còn giữ được ngọn lửa ấy, khi cơn bão thật sự ập tới.
"Đào," cậu nói khẽ, đứng bên cô dưới ánh nghìn ngọn đèn. "Nếu một ngày tôi không còn nữa, thành đồng dại, hay làm bấc, hay gì đi nữa, thì những ngọn lửa này vẫn còn. Đường thứ ba vẫn còn. Đó là điều an ủi tôi."
Đào nắm tay cậu, nhưng không đáp. Cô không muốn nghĩ đến cái ngày cậu không còn. Cô chỉ siết tay cậu chặt hơn, dưới bầu trời đầy sao của cửa biển, trước khi cơn bão ập đến.
Khằm đi vòng quanh bãi biển, kiểm tra lại từng ngọn lửa nhỏ một lần cuối trước khi trời sáng, tay xách theo một giỏ dầu dự phòng phòng khi có ngọn nào cạn. Anh dừng lại bên một cụ già đang ôm chặt ngọn đèn của mình như ôm một báu vật, và trong lòng anh dâng lên một niềm tự hào lạ lùng, cảm giác lần đầu tiên trong đời được là một phần của điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 101 →