Chàng trai đến đền Cờn vào một buổi chiều biển động, khi Lành đang quỳ trên bãi cát ướt, điểm lửa cho từng người dân chài xếp hàng trước mặt.
Cậu không nghe tiếng chân người lạ giữa tiếng sóng. Chỉ khi bóng anh ta đổ xuống che mất ngọn Đèn Cái, Lành mới ngẩng lên. Một chàng trai chừng hai mươi hai tuổi, gầy, áo nâu bạc phếch vì nắng gió đường xa, đôi mắt trũng sâu nhưng sáng, đứng đó, hai tay ôm trước ngực như đang giữ một thứ vô hình.
"Cho em theo với, anh giữ đèn," anh ta nói, giọng khàn vì khát. "Em đi bộ ba ngày, nghe tin có người đang gây dựng lại mạng lưới đèn ngoài cửa biển. Em phải tìm cho được."
Anh tên Cẩn. Lành mời anh vào đền, rót cho bát nước vối, và nghe anh kể. Cha Cẩn từng là người giữ đèn ở một làng ven sông phía thượng nguồn, cái làng nay đã nằm dưới đáy hồ chứa, bị Thành Phố Không Đêm nuốt chửng cùng với ngôi đền và ngọn đèn của nó. "Cha em chết trước khi kịp truyền nghề," Cẩn nói, mắt rưng rưng nhìn xuống hai bàn tay trống không của mình. "Đền tan, mẹ em cũng đi theo cha. Em chẳng còn gì. Em lưu lạc khắp nơi, làm thuê, ăn xin, cho đến khi nghe người ta đồn về anh, người giữ đèn dám chia lửa cho cả dân thường."
"Em không có dòng máu giữ đèn như cha em," anh nói tiếp, hạ giọng, như thú nhận một điều xấu hổ. "Cha em chưa kịp truyền. Nhưng em muốn giúp. Em không muốn cha em chết vô nghĩa, không muốn cái đền của cha chìm dưới nước mà chẳng ai nhớ. Anh điểm lửa cho em được không? Em xin giữ một ngọn thôi. Gánh một phần thôi cũng được."
Lành nhìn chàng trai, và lòng cậu mềm đi. Đây chính là điều cậu mơ ước suốt hành trình, không phải một người giữ đèn vĩ đại, mà những con người thường, không dòng máu, tự nguyện bước ra gánh lấy một mảnh của tấm lưới. Cậu bảo Cẩn quỳ xuống, đặt ngọn Đèn Cái giữa hai người, rồi bắc một giá nhẹ theo lối chia chiếu. Cậu đặt một tay lên thành đèn đồng ấm, tay kia nắm lấy bàn tay chai sạn của Cẩn, và dẫn một sợi linh nhỏ từ ngọn lửa gốc sang cây đèn dầu anh ôm trong lòng.
Ngọn lửa thường trong tay Cẩn từ từ chuyển sang ánh xanh nhạt. Anh ôm nó vào ngực như ôm một báu vật, hai vai run lên, nước mắt lăn dài trên gương mặt sạm nắng. "Cảm ơn anh," anh thì thào. "Cha em... cha em sẽ được yên lòng."
Từ hôm ấy, Cẩn ở lại đền Cờn. Và anh hòa nhập nhanh đến mức ai cũng quý. Anh tháo vát, chăm chỉ, dậy trước cả gà: xách nước, vá lưới, quét đền, phơi thuốc cho lão Mù. Anh học hỏi không biết mệt, hỏi Lành cách điểm lửa, cách dẫn vong qua sông, cách nhận biết dấu hiệu con mắt dưới nước, hỏi từng chi tiết nhỏ, ghi nhớ từng lời. Khằm quý anh ngay, vì cả hai đều là người thường không dòng máu mà dám gánh việc lớn, hai người thường ngồi với nhau bên bếp lửa, bàn chuyện chia lửa cho các làng. Đào cũng mến anh, anh chịu khó học chầu văn, ngồi hàng giờ nghe cô đàn, hỏi cô đủ điều về Giá Hồi, về cách một tiếng hát có thể gọi người về từ chỗ chết.
Chỉ có lão Mù là khác.
Một đêm, khi cả đền đã ngủ, lão kéo Lành ra một góc sân, nơi tiếng sóng át đi mọi lời. Khuôn mặt không mắt của lão hướng thẳng về phía gian nhà nơi Cẩn đang nằm ngủ, như thể lão vẫn "nhìn" thấy anh qua bóng tối.
"Thằng nhỏ ấy," lão nói khẽ, giọng trầm và chậm. "Cậu biết đấy, từ ngày mất mắt, tai tôi nghe được nhiều thứ người sáng mắt không nghe. Tôi nghe được vong dưới nước. Tôi nghe được cái lạnh rỗng bò trong đất. Và quanh thằng Cẩn ấy, có một cái hơi lạnh. Mỏng thôi, giấu rất kỹ, nằm sâu bên dưới cái vẻ thành thật của nó. Nhưng tôi nghe thấy. Cái hơi của lửa xanh."
Lành chột dạ, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng cậu lắc đầu. "Ông chắc không? Cậu ấy... cậu ấy thành thật lắm. Cậu ấy khóc khi được điểm lửa. Cậu ấy làm việc quần quật cả ngày."
"Tôi không thấy được mặt nó," lão Mù đáp, và trong giọng lão có một sự bình thản đáng sợ. "Nên tôi không bị cái vẻ thành thật ấy đánh lừa như cậu. Người sáng mắt hay tin vào nước mắt, vào nụ cười. Tôi thì chỉ nghe. Và trong thằng Cẩn, tôi nghe thấy hai thứ: một thằng người thật, có đau khổ thật, có nước mắt thật, và một cái gì đó lạnh lẽo, khác hẳn, giấu thật sâu bên dưới. Tôi không biết cái nào mạnh hơn. Nhưng cậu cẩn thận. Đừng cho nó biết hết bí mật của cậu. Nhất là..." lão ngừng một nhịp, "...nhất là cách điểm lửa."
Lành đứng lặng bên lão giữa tiếng sóng. Cậu ghi nhớ lời lão. Nhưng khi quay nhìn vào gian nhà tối, nơi Cẩn nằm co ro ôm ngọn đèn nhỏ như một đứa trẻ ôm mẹ, cậu lại không nỡ. Cậu nghĩ đến chính mình ngày đầu ở bến Hạ Vọng, cô độc và mất mát, nghĩ đến Khằm, đến bao người thường đã tin cậu. Chẳng lẽ vì một cái "hơi lạnh" mơ hồ mà nghi ngờ một chàng trai đã đi bộ ba ngày chỉ để xin giữ một ngọn lửa?
"Có lẽ ông nhầm, ông Mù ạ," cậu nói khẽ, gần như để tự trấn an mình.
Lão Mù không đáp. Lão chỉ quay mặt không mắt ra biển đêm, lắng nghe những điều Lành không nghe được. Và chính sự cả tin ấy của Lành, cái lòng tốt không nỡ nghi ngờ ai, về sau, sẽ khiến cậu phải trả một cái giá đắt hơn cậu tưởng rất nhiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 102 →