Cơn thịnh nộ đầu tiên của Thủy Tinh giáng xuống vào một đêm không trăng, nhằm thẳng vào làng chài Vạn Hải nằm nép bên đền Cờn.
Đêm ấy trời tối như bưng, không một vì sao. Biển lặng đến bất thường suốt buổi chiều, cái lặng mà những ngư dân già bảo là điềm gở, cái lặng trước khi trời đất trở mặt. Rồi vào lúc nửa đêm, khi cả làng đã ngủ say, nước biển bỗng dâng lên. Không phải con nước thủy triều hiền lành mỗi ngày, mà một khối nước đen khổng lồ, tràn qua bờ cát, ngập vào từng con ngõ, luồn vào từng mái nhà tranh. Và trong tiếng sóng ầm ầm, vang lên giọng nói cổ xưa của Thủy Tinh, rền như sấm dưới lòng biển:
"Vạn Hải! Mỗi năm ta lấy của các ngươi vài mạng, các ngươi vẫn sống. Năm nay ta lấy nhiều hơn. Hãy dâng người cho ta, hoặc ta nhấn chìm cả cái làng này xuống đáy!"
Dân Vạn Hải bừng tỉnh trong kinh hoàng, bồng bế nhau chạy ngược lên đồi. Nhưng nước dâng nhanh hơn chân người. Và những con sóng, Lành thấy rõ khi lao ra, không cuộn như sóng thường, chúng vươn lên có hình thù, như những cánh tay nước khổng lồ, chộp lấy người mà kéo ngược ra biển. Một đứa trẻ bị cuốn khỏi tay mẹ. Một bà cụ trượt chân, chới với. Một người đàn ông bị nhấn xuống, chỉ còn bàn tay ngoi lên khỏi mặt nước đen.
Lành lao xuống, Đào, Khằm và Cẩn theo sát sau. "Đào, thỉnh Quan Lớn!" cậu hét, giọng chìm trong tiếng gió.
Đào ngồi sụp ngay trên mỏm đá cao, ôm cây đàn nguyệt, tay run vì nước lạnh nhưng dây đàn vẫn bật lên, và cô cất giọng hát bài văn thỉnh Quan Lớn Đệ Tam. Lành trùm tấm khăn trắng, màu của Thoải Phủ, và bắc giá theo lối chia chiếu bà Mỵ dạy, giữ một góc là mình, mời Quan Lớn ngồi phần còn lại. Quan Lớn giáng. Cậu vung tay, và dòng nước quanh cậu vâng lệnh cuộn lên, dựng thành một bức tường sóng chắn ngang, đẩy lùi những cánh tay nước đang cuốn người. Cậu chộp lấy đứa trẻ, kéo bà cụ, dìu người đàn ông, đẩy tất cả vào bờ.
Nhưng Thủy Tinh mạnh hơn một giá Quan Lớn chia chiếu rất nhiều. Sóng cứ chồm tới, lớp này vừa tan lớp khác đã trào lên, cao hơn, dữ hơn. Lành phải gồng hết sức vừa dựng tường nước chắn sóng, vừa ghì lấy chính mình để không bị cuốn đi cùng dòng lũ. Mồ hôi và nước biển hòa vào nhau mặn chát trên môi cậu.
Chính lúc ấy, những ngọn lửa nhỏ cậu điểm cho dân chài mấy hôm trước phát huy tác dụng. Khắp bãi, trong tay những người đã chạy thoát lên bờ, những ngọn đèn xanh nhạt bừng lên, kết thành một vòng những đốm sáng ấm. Vong của người vừa chết đuối, thay vì bị con mắt hút xuống, bám vào những đốm sáng ấy mà lắng lại, người sống hoảng loạn nhìn thấy ánh lửa quen mà bớt sợ, bám vào nhau, không chạy tán loạn nữa. Lần đầu tiên trong một trận thật, đường thứ ba, cái mạng lưới lửa của dân thường, đã giúp được, đã gánh đỡ cho Lành một phần.
Đến gần sáng, khi trời hửng xám nơi chân biển, Thủy Tinh mới chịu rút nước. Ngài để lại một làng tan hoang, nhà sập, thuyền vỡ, lưới rách, nhưng phần lớn dân còn sống, nhờ Lành và nhờ những ngọn lửa nhỏ.
"Lần này ngươi giữ được, đồng nhãi," giọng Thủy Tinh vọng lên từ biển đang rút, không còn giận dữ mà đầy vẻ khinh mạn lười biếng. "Nhưng đây mới chỉ là một gợn sóng của ta thôi. Cơn bão thật đang tới. Khi nó tới, một giá Quan Lớn nhỏ nhoi của ngươi sẽ như một hạt cát ném vào biển. Hãy chờ mà xem."
Rồi cột nước xẹp xuống, thần nước lặn về đáy sâu, để lại mặt biển phẳng lặng đến vô tình dưới ánh bình minh.
Lành ngồi sụp xuống bãi cát ướt, kiệt sức, hai tay run bần bật. Cậu đã giữ được Vạn Hải đêm nay. Nhưng lời Thủy Tinh cứ ong ong trong đầu cậu, và cậu biết ngài nói đúng, đây chỉ là một lần thử. Cơn bão lớn còn ở phía trước, và cậu không dám chắc mình đủ sức chống đỡ. Một giá Quan Lớn chia chiếu đã suýt cuốn cậu đi, nếu phải dâng trọn, nếu phải bắc giá cao hơn nữa, cậu sẽ mất thêm bao nhiêu phần mình?
Cẩn chạy đến, quỳ xuống đỡ cậu dậy, ân cần lau bớt nước biển trên mặt cậu bằng vạt áo. "Anh nghỉ đi, để em dìu anh về đền," anh nói, giọng đầy ngưỡng mộ chân thành. "Anh giỏi thật. Em đi khắp nơi, chưa từng thấy ai bắc giá đẹp và mạnh như anh. Cha em mà còn sống, chắc cũng chỉ mơ được một phần của anh."
Lành mỉm cười mệt mỏi, vịn vai chàng trai mà đứng lên, lòng ấm lại một chút giữa cơn kiệt sức. "Không phải mình anh giỏi đâu," cậu nói. "Là nhờ những ngọn lửa của dân. Em thấy không? Đêm nay chúng đã cứu bao người."
Cậu không để ý, vì cậu đang quá mệt, và vì cậu vốn không nỡ nghi ngờ ai, rằng ngay khoảnh khắc ấy, đôi mắt Cẩn vừa lướt qua ngọn Đèn Cái đặt trên mỏm đá, dừng lại ở đó một thoáng rất nhanh, rất ngắn. Một thoáng không còn chút ngưỡng mộ nào. Chỉ có một cái gì đó lạnh lẽo, tính toán, thoáng qua rồi tắt lịm sau nụ cười hiền của anh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 103 →