Đền Cờn nằm trên một mỏm đá nhô ra biển, cổ kính, rêu phong, sóng vỗ chân đền ngày đêm. Đây là một trong những đền Thoải Phủ lâu đời nhất, thờ Mẫu Thoải và Quan Lớn Đệ Tam, vị thánh trị thủy.
Mái đền cong vút, ngói đã bạc màu vì gió biển, những bức tường đá phủ một lớp rêu xanh sẫm loang lổ như bản đồ của thời gian. Cột đền xiêu vẹo đôi chỗ, nhưng vẫn đứng vững, như chính ông Từ Cộc, người giữ đền cụt một chân mà chưa từng rời bỏ nhiệm sở của mình. Tiếng sóng đập vào ghềnh đá dưới chân đền tạo thành một nhịp trầm đều đặn, như hơi thở của chính ngôi đền, đã thở suốt mấy trăm năm không ngừng nghỉ.
Khi ba người đến nơi, họ thấy ngôi đền còn cháy đèn, một tin mừng hiếm hoi. Người giữ đèn ở đây là ông Từ Cộc, một ông già cụt một chân, chống nạng gỗ, từng là dân chài đi biển trước khi nối nghiệp giữ đền. Ông đón họ với vẻ cảnh giác, nhưng khi thấy ngọn Đèn Cái, ông sụp xuống vái.
"Đèn gốc! Lạy Mẫu, Đèn Cái còn người giữ!" Ông Từ Cộc mừng rỡ đến rơi nước mắt. "Tôi cứ tưởng dưới xuôi đèn tắt hết rồi. Cái thành phố không đêm ấy ăn dần các đền quanh đây. Đền Cờn này là một trong số ít còn cháy, mà tôi cũng sắp không giữ nổi."
Ông kể: từ khi Thành Phố Không Đêm mọc lên ở cửa sông, cả vùng biển này bất an. Vong người chết đắm thuyền không siêu thoát được, lềnh bềnh ngoài khơi. Cá tôm bỏ đi. Ngư dân ra khơi gặp những con sóng lạ, những tiếng gọi dưới nước. Và mỗi mùa, nước biển lại dâng cao bất thường, như có ai dưới đáy đẩy lên.
"Thủy Tinh," Lành nói. "Ngài ấy thức rồi. Tôi đã gặp ngài ở vùng đập thượng nguồn. Ngài là đồng minh của ông trời cũ."
Ông Từ Cộc gật đầu nặng nề. "Phải. Thủy Tinh. Các cụ xưa kể, mỗi năm ngài dâng nước đòi Mỵ Nương, đòi người. Trước, đền Thoải mạnh, các Quan Lớn trấn được ngài. Giờ đền yếu, không ai trấn nổi. Năm nào ngài cũng đòi vài mạng dân chài."
"Ông dạy tôi bắc giá Quan Lớn Đệ Tam được không?" Lành hỏi. "Tôi bắc được giá ấy rồi, nhưng chưa thành thục. Nếu học được trọn vẹn từ một đền Thoải chính gốc như đây, may ra tôi đủ sức trấn Thủy Tinh."
Ông Từ Cộc nhìn cậu, rồi nhìn Đào ôm đàn, và gật. "Được. Nhưng giá Quan Lớn miền biển nặng lắm, cháu ạ. Trị thủy không phải chuyện đùa. Cháu phải cẩn thận, kẻo lậm. Mà ta nhìn cháu..." ông nheo mắt, "...cháu đã lậm sâu lắm rồi. Mắt cháu có cái trống của người sắp đi. Cháu giữ mình được không?"
"Cháu có người-giữ-tâm," Lành nhìn Đào. "Cô ấy kéo cháu về, mỗi lần."
Ông Từ Cộc nhìn hai người, ánh mắt như dò xét một điều gì đó vô hình đang nối giữa họ. Ông đã sống đủ lâu để hiểu, một sợi dây như thế quý hơn bất cứ bùa chú nào, vì nó không mất đi khi giá tan, không nhạt đi khi tháng năm trôi. "Vậy là cháu còn may," ông nói khẽ, gần như lẩm bẩm với chính mình. "Ta từng thấy nhiều đồng bắc giá cao mà không có ai giữ, cuối cùng lậm hết, thành bấc, thành đồng dại, chết trong chính ngọn lửa họ giữ."
Ông Từ Cộc gật gù, ánh mắt vừa cảm thông vừa lo lắng, rồi ra hiệu mời cả ba vào trong đền nghỉ ngơi. "Đường xa mệt mỏi, các cháu nghỉ một đêm đã. Sáng mai ta bắt đầu dạy. Giá Quan Lớn không phải chuyện học một sớm một chiều mà xong được."
Bên trong đền, ánh nến lung linh soi lên những bức tượng cổ đã ngả màu thời gian, khói hương quyện trong không khí ẩm mặn của biển, tạo nên một mùi vị rất riêng, vừa thiêng liêng vừa gần gũi. Đào đặt cây đàn xuống một góc, mắt đảo quanh những bức hoành phi chữ Hán đã mờ gần hết nét, lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, như thể ngôi đền này đã chờ họ từ rất lâu rồi, chờ đúng người có thể mang lại chút hy vọng cho cả vùng biển đang oằn mình dưới một cơn thịnh nộ chưa ai gọi tên.
Khằm theo sau, mắt không rời khỏi con nạng gỗ của ông lão, thầm cảm phục người đàn ông một chân vẫn kiên cường giữ đền suốt bao năm giữa vùng biển đầy hiểm nguy này. Chàng trai miền núi đưa mắt nhìn quanh, thấy những vết nứt trên tường đền, những chỗ ngói vỡ chưa kịp lợp lại, và hiểu rằng ông già một chân này đã một mình chống chọi với biển cả, với thời gian, với cả những thế lực vô hình, lâu hơn bất cứ ai trong số họ có thể tưởng tượng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 96 →