🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Theo lời khuyên của ông Doanh, ba người rời Thành Phố Không Đêm, đi dọc theo bờ ra phía cửa biển, nơi sông Cái hòa vào đại dương.

Con đường đất ven sông gồ ghề, lởm chởm đá cuội, khác hẳn những con phố lát đá phẳng lì trong thành phố họ vừa rời. Mỗi bước chân giẫm xuống đất thật, đất có mùi bùn, mùi cỏ, mùi của sự sống đang mọc lên rồi tàn đi rồi mọc lại, khiến Lành thấy nhẹ người hẳn, như vừa trút được một tảng đá đè trên ngực suốt bao ngày qua.

Càng xa thành phố, không khí càng dễ thở. Cái lạnh rỗng loãng dần. Bầu trời lại có sao. Và lần đầu sau nhiều ngày, họ thấy bóng tối thật, cái bóng tối hiền lành của đêm tự nhiên, nơi hồn người được nghỉ ngơi, nơi vong được lắng lại.

"Em quên mất đêm đẹp thế nào," Đào nói, ngẩng nhìn trời sao, sau những ngày trong thành phố không đêm. "Ở trong đó, không có sao, không có tối, em thấy ngột ngạt như bị nhốt trong một cái đèn lồng khổng lồ."

"Đó là cái ông Vọng và Phản Đăng không hiểu," Lành nói, ngồi bên đống lửa trên bãi biển. "Họ ghét bóng tối, ghét cái chết, nên muốn xóa nó đi. Nhưng họ không thấy: bóng tối làm cho ánh sáng quý. Cái chết làm cho sự sống quý. Cái thành phố không đêm ấy có đủ thứ ánh sáng, mà người trong đó như đã chết, vì không còn gì để họ trân trọng nữa. Khi không bao giờ mất, người ta thôi không biết yêu."

Khằm, ngồi bên, gật gù. Chàng trai miền núi giơ ngọn đèn nhỏ ánh xanh của mình lên, ngọn đèn Lành điểm cho ở Bắc Lệ. "Ngọn này của tôi nhỏ, leo lét, mà ấm. Còn cả cái thành phố kia sáng rực mà lạnh. Tôi hiểu rồi. Không phải sáng nhiều là tốt. Là sáng đúng."

Lành mỉm cười. Một người thường, không dòng máu giữ đèn, mà đã hiểu được cái đạo của ngọn lửa. Đó là bằng chứng cho đường thứ ba: ai cũng có thể giữ lửa, nếu được trao và được hiểu.

Cậu nhìn ngọn lửa nhỏ trong tay Khằm, rồi nhìn xuống ngực mình, nơi Đèn Cái vẫn cháy âm ỉ dưới lớp áo. Mấy ngày qua, cậu đã bắc quá nhiều giá, đã lậm quá sâu, đến mức có những lúc tỉnh dậy cậu không nhớ nổi mình vừa nói gì, làm gì, trong bao lâu. Cái mệt không nằm ở chân tay, mà ở một chỗ sâu hơn, chỗ mà mỗi lần một vị thánh giáng xuống lại mòn đi một chút, như đá bị nước bào mòn năm này qua năm khác. Cậu không nói điều này ra, sợ Đào lo, nhưng cậu biết cô đã nhận ra, từ cách cô nhìn cậu mỗi khi cậu vừa thoát giá.

Đào lấy đàn ra, khảy vài nốt nhẹ nhàng, tiếng nguyệt cầm hòa vào tiếng sóng vỗ bờ đều đặn, tạo thành một khúc nhạc êm dịu khác hẳn cái ồn ào chói tai của thành phố họ vừa rời khỏi. Cả ba ngồi quanh đống lửa, im lặng thưởng thức cái bình yên hiếm hoi này, như để bù đắp cho những ngày căng thẳng vừa qua.

Lửa trại tí tách cháy, ánh sáng cam ấm hắt lên ba gương mặt, còn phía sau lưng họ, bóng tối trải dài lên những triền cát, yên tĩnh và vô hại. Một con còng gió chạy vụt qua gần đống lửa rồi biến mất vào bóng đêm. Xa xa, tiếng chim biển gọi bạn lẻ loi giữa trời khuya. Không ai nói thêm gì nữa, chỉ để cho tiếng đàn, tiếng sóng, tiếng lửa cháy lấp đầy khoảng lặng, một khoảng lặng mà cả ba đều thầm biết sẽ không kéo dài được lâu.

Sáng hôm sau, họ tiếp tục đi dọc bờ biển, tìm đến những ngôi đền Thoải Phủ, đền thờ Mẫu Thoải, miền sông nước, nơi Lành hy vọng tìm được những người giữ đèn còn sót và mở khóa những giá của miền nước. Theo bản đồ bà Sâm cho, ngôi đền gần nhất là đền Cờn, một đền cổ ven biển miền Trung, nơi thờ Mẫu Thoải và các Quan Lớn trị thủy.

Phía trước, biển cả mênh mông trải dài, xanh thẳm và bí ẩn. Nắng sớm rải một lớp vàng nhạt lên mặt nước, nhưng dưới lớp vàng ấy, Lành vẫn cảm được một thứ gì lạnh, một thứ gì cũ, cuộn mình chờ đợi. Và đâu đó ngoài khơi xa, dưới những con sóng, Lành cảm nhận được một sự hiện diện cổ xưa đang chờ, Thủy Tinh, vị thần nước mà cậu đã đấu một lần ở vùng đập, và chắc chắn sẽ còn gặp lại nơi cửa biển này.

Hết Chương 94

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 95
← TrướcTiếp →