Lành bị bao vây trong tòa nhà Phản Đăng. Gã áo đen ra hiệu, và từ các lối, những đồng-dại mặc đồ bảo vệ thành phố bước ra, mỗi tay một ngọn lửa xanh giấu kín, bước chân đều tăm tắp như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Ánh đèn trần vẫn sáng trưng, không một góc tối nào để Lành ẩn nấp. Đám đồng-dại khép dần vòng vây, gương mặt trống rỗng, không biểu cảm, như những con rối bị giật dây bởi một bàn tay vô hình. Lành lùi lại một bước, lưng chạm vào tường kính lạnh ngắt, cảm giác bị dồn vào đường cùng bóp nghẹt lồng ngực cậu.
"Đào, Khằm, chạy đi!" Lành hét vào bộ đàm, rồi tắt máy. Đào và Khằm đã chạy ra ngoài theo lệnh cậu, không còn cung văn bên cạnh. Không cung văn, cậu không bắc giá được. Cậu chỉ có một mình, giữa lòng địch, tim đập dồn trong lồng ngực khi đám đồng-dại siết dần vòng vây.
Nhưng cậu không hoàn toàn đơn độc. Đúng lúc đám đồng-dại áp tới, đèn trong tòa nhà bỗng tắt phụt, toàn bộ. Cả tòa nhà chìm vào bóng tối đặc quánh. Trong bóng tối, một giọng quen vang lên qua loa: "Lành, chạy theo lối thoát hiểm phía Đông! Nhanh!" Là ông Doanh. Ông đã cắt điện cả tòa nhà từ phòng điều khiển.
Tiếng la hét hoảng loạn của đám đồng-dại vang khắp các tầng, xen lẫn tiếng vật dụng đổ vỡ khi chúng va phải nhau trong bóng tối bất ngờ. Lành không chờ thêm một giây nào, cậu ôm chặt ngọn Đèn Cái vào ngực, cảm nhận hơi ấm quen thuộc của nó như một điểm tựa duy nhất giữa cơn hỗn loạn, rồi lao mình về phía trước theo trí nhớ mơ hồ về sơ đồ tòa nhà ông Doanh từng phác qua trong tin nhắn.
Lành lao đi trong bóng tối, men theo lối ông Doanh chỉ, tay quờ dọc tường để định hướng. Đám đồng-dại, vốn dựa vào ánh sáng, lúng túng trong tối, va vào nhau, tiếng hỗn loạn vang khắp hành lang sau lưng cậu.
Có lúc cậu suýt va phải một cái bàn làm việc, có lúc bàn tay ai đó sượt qua vai áo cậu trong bóng tối, lạnh ngắt như tay người chết, nhưng cậu không dừng lại, không ngoái đầu, chỉ dồn hết sức vào từng bước chân, tim đập dồn dập như muốn vỡ tung lồng ngực.
Cậu thoát ra cửa Đông, nơi Khằm đang đợi với chiếc xe của ông Doanh, máy đã nổ sẵn.
Nhưng khi lên xe, Lành thấy ông Doanh ngồi ghế lái, mặt tái nhợt, áo loang máu.
Vệt máu loang trên vai áo ông đã sẫm lại, thấm qua cả lớp vải dày, và bàn tay ông vẫn còn run lên từng chặp mỗi khi sang số. Lành cảm thấy một cơn giận dữ trào lên trong lòng, không phải với ông Doanh, mà với chính cái thế lực đã buộc một người đàn ông từng xa lạ với cậu phải đổ máu vì một quyết định đúng đắn duy nhất trong đời.
"Họ phát hiện tôi cắt điện," ông thở dốc, tay vẫn còn run trên vô lăng. "Phe sau lưng tôi trong tập đoàn, chúng nó là người của gã áo đen cả. Tôi không còn quyền gì nữa. Chúng nó sẽ gạt tôi ra, có khi giết tôi. Nhưng tôi không hối hận. Cắt cái đèn ấy đi, dù chỉ một tòa nhà, một lần, tôi thấy mình lại là người, không phải cái máy xây ánh sáng nữa."
Lành nhìn người đàn ông từng kiêu hãnh, giờ đổ máu vì đứng về phía cậu, và lòng dâng lên một sự kính trọng sâu sắc. "Ông là người đầu tiên trong cái thành phố này thắp lại bóng tối. Cảm ơn ông."
Ông Doanh cười mệt mỏi, lái xe lao đi khỏi khu trung tâm rực rỡ, ánh đèn thành phố lùi dần sau kính chiếu hậu. "Tôi giúp được đến đây thôi. Phe Phản Đăng đã nắm tập đoàn. Thành phố sẽ tiếp tục sáng. Tôi khuyên cậu rời thành phố đi, ở đây cậu không thắng được chúng đâu, chúng quá mạnh trong ánh sáng. Ra cửa biển. Tìm những đền Thoải còn sót. Gây dựng lực lượng ở ngoài, rồi mới quay lại được."
Chiếc xe lao vun vút trên con đường ven sông, bỏ lại sau lưng cả biển ánh sáng rực rỡ của Thành Phố Không Đêm. Lành ngoái nhìn lại lần cuối, thấy quầng sáng ấy vẫn lấp lánh kiêu hãnh giữa màn đêm, như chưa hề hay biết một trong những kẻ đứng sau nó vừa đổi lòng. Cậu siết chặt ngọn Đèn Cái trong lòng, tự nhủ hành trình phía trước còn dài, nhưng ít nhất, đêm nay, ánh sáng thật đã thắng một keo nhỏ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 94 →