🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Phản Đăng mạnh nhất ở Thành Phố Không Đêm, vì đây là nơi chúng và ông trời cũ cùng thắng thế. Để điều tra, Lành buộc phải đi sâu vào lòng địch.

Qua manh mối của ông Doanh, cậu biết Phản Đăng đã lập một "trụ sở" ngay trong thành phố, núp dưới danh nghĩa một công ty đầu tư, chính cái thế lực đứng sau lưng ông Doanh, thúc xây thành phố sáng đèn. Lành cải trang thành công nhân, lẻn vào tòa nhà ấy một đêm, để dò xét.

Cậu bước qua cánh cửa an ninh nhờ tấm thẻ tạm ông Doanh thu xếp, tim đập thình thịch dưới lớp áo bảo hộ rộng thùng thình. Hành lang bên trong sáng trưng, sàn đá hoa cương bóng loáng phản chiếu ánh đèn trần, và mỗi bước chân của cậu vang lên rõ mồn một trong cái tĩnh lặng lạnh lẽo của tòa nhà, khiến cậu phải cố ép mình bước chậm lại, đều đặn, như một công nhân bình thường đi làm ca đêm.

Bên trong, cậu thấy những điều khớp lại mọi mảnh ghép. Trên tường trụ sở là bản đồ cả nước, với những chấm đỏ, y hệt bản đồ lưới đèn trong sổ bà Cốt, nhưng ở đây mỗi chấm đỏ bị gạch chéo lại được đánh dấu mừng rỡ. Chúng theo dõi từng ngọn đèn tắt. Và bên cạnh, một bản đồ khác: kế hoạch xây những "thành phố không đêm" mới, ở các cửa sông khác khắp nước.

"Chúng không chỉ định đánh thức một con mắt," Lành thì thầm với Đào qua bộ đàm thô sơ ông Doanh đưa. "Chúng định xây thành phố ánh sáng ở mọi cửa sông. Mỗi thành phố đánh thức một phần ông trời cũ. Phản Đăng dùng tiền và tham vọng của con người để làm việc mà lửa xanh của chúng không làm xuể."

Cậu lần sâu hơn, đến một phòng họp, và nghe được giọng nói quen thuộc, gã áo đen mặt phẳng lì, kẻ từng đến Đền Đèn. Hắn đang nói với một nhóm người ăn mặc sang trọng, những nhà đầu tư: "Các vị cứ xây, cứ thắp đèn. Càng sáng càng tốt. Đừng tin mấy chuyện thần thánh nhảm nhí. Chúng tôi chỉ muốn một thế giới không còn cái chết, không còn bóng tối, không còn chia ly. Các vị muốn lợi nhuận, chúng tôi muốn ánh sáng. Đôi bên cùng có lợi."

Lành hiểu ra sự gian xảo của Phản Đăng: chúng không cần thuyết phục ai tin vào ông trời cũ. Chúng chỉ cần lợi dụng lòng tham và nỗi sợ bóng tối của con người. Những nhà đầu tư kia không hề biết họ đang đánh thức một vị thần cổ. Họ chỉ thấy tiền và ánh sáng, và với họ, thế là đủ.

Lành đứng nép sau một cây cột lớn, tim vẫn chưa hết đập dồn, mắt không rời khỏi gã áo đen đang thuyết trình trơn tru như một doanh nhân thực thụ. Cái vẻ bình thản, gần như thân thiện của hắn khiến Lành rùng mình hơn cả cơn giận dữ của Thủy Tinh, vì đây là một thứ ác không cần gào thét, chỉ cần mỉm cười và ký tên vào hợp đồng.

Cậu áp sát cánh cửa kính, cố nghe rõ hơn, và thấy trên màn hình chiếu ở đầu phòng, một bản kế hoạch chi tiết với hàng chục địa điểm được khoanh đỏ dọc bờ biển, mỗi điểm kèm theo một con số vốn đầu tư khổng lồ, đủ để cậu hiểu rằng đây không phải một âm mưu nhỏ lẻ, mà là cả một chiến dịch quy mô toàn quốc đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ rất lâu.

Nhưng khi Lành định rút lui, một bàn tay lạnh ngắt chộp lấy vai cậu. Gã áo đen mặt phẳng lì đã đứng sau lưng cậu tự bao giờ. "Người giữ đèn," hắn nói, giọng vô cảm. "Ta ngửi thấy mùi lửa của Đèn Cái từ lúc ngươi bước vào. Chào mừng đến Thành Phố Không Đêm. Ngươi sẽ không ra khỏi đây đâu."

Một khoảng im lặng ngắn ngủi trôi qua, đủ để Lành nghe rõ tiếng tim mình đập dồn trong lồng ngực, đủ để cậu cảm nhận hơi thở lạnh ngắt của gã áo đen phả sau gáy mình như hơi lạnh từ một cánh cửa tủ đông vừa mở ra.

Lành giật mình quay lại, tim đập thình thịch, cố giữ vẻ bình tĩnh dù cả người đã căng cứng vì bất ngờ. Sau lưng gã áo đen, hành lang tối om bỗng lóe lên vài ánh mắt khác, những bóng người lặng lẽ tiến lại gần từ hai phía, khép chặt vòng vây quanh cậu ngay giữa lòng trụ sở của kẻ thù.

Hết Chương 92

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 93
← TrướcTiếp →