Để biết chính xác con mắt nằm ở đâu, Lành cần xuống gần đáy sông, ngay dưới lòng thành phố. Ông Doanh, qua một người liên lạc bí mật, giúp họ điều đó.
Dù đã hứa tháo đập và chống lại thành phố không đêm, ông Doanh vẫn còn giữ được một ít quyền trong tập đoàn, đủ để đưa Lành vào khu vực xây dựng ngầm dưới lòng thành phố, nơi người ta đang đào móng cho những tòa nhà mới ngay sát mép sông.
Họ theo một lối đi bí mật, len qua những dãy hàng rào công trường, tránh né ánh đèn pha của bảo vệ tuần tra. Mùi bê tông tươi, mùi sắt thép, mùi dầu máy hòa lẫn vào nhau trong không khí ẩm thấp dưới lòng đất, và càng đi sâu, tiếng ồn ào của thành phố phía trên càng nhỏ dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng nặng nề, như thể chính bóng tối dưới này cũng đang nín thở chờ đợi.
Xuống đến tầng hầm sâu nhất, Lành cảm nhận được nó ngay. Cái lạnh rỗng ở đây không còn là cảm giác mơ hồ, nó áp đảo, đặc quánh, đến mức Khằm phải bám tường mới đứng vững. Và qua một khe nứt trong nền bê tông, nơi nước sông rỉ vào, Lành nhìn xuống, và thấy.
Con mắt.
Dưới đáy sông, ngay dưới móng thành phố, quầng sáng vàng đục mà cậu đã quen từ bến Hạ Vọng, nhưng giờ nó khổng lồ, lớn gấp trăm lần, và mở rộng hơn bao giờ hết. Con mắt của ông trời cũ, nằm ngay dưới chân Thành Phố Không Đêm, đang nhìn lên thứ ánh sáng nhân tạo của con người với một vẻ thỏa mãn khiến người ta rợn tóc gáy.
Quầng sáng vàng đục ấy không tĩnh lặng như một vật thể chết, nó khẽ lay động theo một nhịp điệu chậm rãi, gần giống nhịp thở, và mỗi lần nó phập phồng, một luồng lạnh buốt lại lan ra khắp khe nứt, khiến hơi thở của cả ba người đều hóa thành làn khói trắng trong không khí ẩm ướt.
"Nó gần tỉnh rồi," Lành nói, giọng run. "Ở Hạ Vọng nó chỉ hé. Ở đây nó mở quá nửa. Cái thành phố này, cái ánh điện này, đã đánh thức nó gần hoàn toàn. Chỉ cần thêm chút nữa..."
Cậu giơ ngọn Đèn Cái xuống khe nứt, hy vọng ánh sáng của nó, ánh sáng thật, ánh sáng giữ ấn, có thể đè con mắt xuống. Đèn Cái sáng bừng lên, và con mắt khẽ co lại, lùi xuống một chút. Nhưng chỉ một chút. Một ngọn Đèn Cái, dù là đèn gốc, không đủ để đè cả con mắt đã mở quá nửa, được tiếp sức bởi cả một thành phố ánh sáng.
"Một ngọn đèn không đủ," Lành thì thào, và lời ấy khẳng định tất cả. "Phải có cả lưới. Phải có nghìn ngọn. Phải chia lửa cho cả thành phố này, cho cả nước. Đó là cách duy nhất đè được nó. Đường thứ ba không chỉ là một ý hay nữa. Nó là cách duy nhất để sống sót."
Khằm, hai tay vẫn bám chặt vào bức tường bê tông ẩm ướt, thì thầm hỏi, giọng run rẩy: "Nếu con mắt mở hẳn ra, thì chuyện gì sẽ xảy ra?" Lành không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống quầng sáng vàng đục đang lay động dưới khe nứt, như đang tự hỏi chính mình câu hỏi ấy, và cả ba đều im lặng, không ai dám hình dung ra câu trả lời.
Chỉ có tiếng nước rỉ qua khe nứt nhỏ giọt xuống nền bê tông, đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược, và trong cái tĩnh lặng ấy, Lành cảm thấy rõ hơn bao giờ hết cái áp lực của thời gian đang đè lên vai mình, nặng nề không kém gì cái lạnh rỗng đang tỏa ra từ khe nứt trước mặt.
Từ dưới khe nứt, một giọng ồm ồm quen thuộc vọng lên, làm cả ba lạnh toát: "Thằng giữ đèn bé nhỏ. Ngươi lại mang ngọn lửa của ta xuống đây. Đứa bé trong đèn ấy, nó mỏi lắm rồi. Sao ngươi không thả nó ra? Thổi tắt đèn đi, để nó được nghỉ, và để ta được dậy."
Lành siết chặt ngọn Đèn Cái trong tay, không đáp lại, chỉ vội vàng ra hiệu cho Đào và Khằm rút lui khỏi tầng hầm trước khi cái giọng nói ấy kịp làm gì hơn. Cả ba lặng lẽ men theo lối cũ trở lên mặt đất, mỗi bước chân đều nặng trĩu bởi những gì vừa chứng kiến, và trong lòng Lành, quyết tâm phải nhanh chóng hoàn thành mạng lưới chia lửa càng thêm cấp bách.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 92 →