🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành dành cả ngày đầu đi quanh rìa Thành Phố Không Đêm, quan sát, và cái cậu thấy càng lúc càng đáng sợ.

Cậu thử bắt chuyện với một người đàn ông đứng tuổi bán hàng rong. Ông ta trả lời, nhưng giọng đều đều, mắt nhìn xa xăm. "Anh ở đây bao lâu rồi?" Lành hỏi. "Lâu rồi," ông ta đáp. "Bao lâu?" "Lâu rồi." Ông ta không nhớ. Cậu hỏi tên vợ con, ông ta ngẩn ra, rồi lắc đầu. "Tôi có vợ con à? Chắc là có. Tôi không nhớ."

Lành rùng mình. Đây chính là dấu hiệu của lậm, của việc bị con mắt hút dần linh hồn. Nhưng những người này không bắc giá. Họ chỉ sống ở đây, dưới ánh đèn, và mất hồn dần mà không hay, như một ngọn nến bị đốt hai đầu mà không ai nhận ra. Cậu thử hỏi thêm vài người khác trên phố, và câu trả lời cứ na ná nhau, những gương mặt trống rỗng lặp đi lặp lại cùng một kiểu quên lãng, như thể cả thành phố đang cùng mắc một căn bệnh vô hình.

Lành đứng giữa dòng người tấp nập, nhìn từng gương mặt lướt qua, và một cảm giác rợn người dâng lên trong cậu: không ai trong số họ có vẻ đau khổ. Không ai khóc, không ai than vãn. Họ chỉ đơn giản là trống rỗng, mỉm cười một cách máy móc mỗi khi va phải người khác, rồi lại tiếp tục bước đi, như thể sự trống rỗng ấy đã trở thành điều bình thường, đến mức chính họ cũng không còn nhận ra mình đang thiếu một thứ gì đó.

"Nó hút họ qua ánh sáng," cậu nói với Đào và Khằm khi về xóm chài. "Ánh điện không bao giờ tắt giống như ánh sáng của ông trời cũ. Người ta sống dưới nó, không có đêm để nghỉ, không có bóng tối để hồn lắng lại. Hồn họ cứ cháy mãi như cái thời ông trời cũ chưa bị dìm. Rồi nó hao mòn, mất dần. Con mắt dưới đáy hút lấy cái hao mòn ấy. Đó là cách nó nuôi mình, và mạnh lên."

"Vậy cả thành phố này..." Khằm tái mặt.

"Cả thành phố này là một bữa tiệc của ông trời cũ," Lành nói nặng nề. "Mỗi đêm không ngủ của họ là một miếng nó ăn. Càng đông người về đây, nó càng mạnh. Và nó càng mạnh, con mắt càng mở. Đến khi con mắt mở hẳn..."

Cậu không nói hết. Cậu không cần. Cả ba đều hiểu: đây không chỉ là một thành phố. Đây là cái máy đánh thức ông trời cũ, vận hành bằng chính sự vô tâm của con người.

Trời đã sập tối, nhưng bóng tối thật sự chưa bao giờ có cơ hội buông xuống thành phố này. Đèn đường, đèn quảng cáo, đèn từ hàng nghìn ô cửa sổ, tất cả hòa vào nhau thành một thứ ánh sáng đục ngầu, không rực rỡ như ban đầu mà mệt mỏi, chán chường, giống ánh sáng của một con thú lớn đang gặm nhấm con mồi trong lúc nó vẫn còn thoi thóp thở.

Đêm ấy, Lành thử một việc. Cậu ra một góc tối ven xóm chài, một trong số ít chỗ còn bóng tối trong thành phố, và giơ ngọn Đèn Cái lên. Lập tức, từ khắp nơi, những đốm sáng vong lờ mờ kéo đến. Nhưng không phải vong người chết. Đây là một thứ khác: những mảnh hồn của người còn sống, bị ánh đèn bào mòn, rơi rớt ra, lang thang. Lành chưa từng thấy thứ này. Hồn người sống mà đã tan tác như hồn người chết.

"Trời ơi," Đào thì thào, tay ôm miệng. "Họ còn sống mà hồn đã rách rồi."

Lành đặt tay lên Đèn Cái, và khẽ nói với đứa bé bên trong: "Em ơi, em thấy không? Nếu mình không ngăn được cái thành phố này, thì cả nước sẽ thành như nó. Người sống mà như đã chết. Mình phải nhanh hơn." Trong bóng tối chật hẹp của con hẻm, ba người ngồi lặng nhìn những mảnh hồn vô chủ ấy lượn lờ quanh ngọn đèn, không ai nói thêm được lời nào, chỉ có tiếng sóng vỗ bờ nhè nhẹ hòa cùng tiếng ồn ào không dứt vọng lại từ trung tâm thành phố phía xa.

Đào lặng lẽ đưa tay hứng lấy một mảnh hồn nhỏ đang trôi ngang qua, cảm nhận cái lạnh mong manh của nó chạm vào lòng bàn tay mình, rồi khẽ thì thầm một câu hát ru cũ, cố gắng an ủi cái mảnh linh hồn lạc lõng ấy trước khi nó lại tan biến vào bóng tối, tiếp tục cuộc lang thang vô định giữa lòng thành phố không bao giờ ngủ.

Hết Chương 90

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 91
← TrướcTiếp →