🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sau bảy ngày xuôi dòng, con thuyền của ba người ra đến cửa sông Cái, và Lành lần đầu tận mắt thấy Thành Phố Không Đêm.

Nó hiện ra trong đêm như một mặt trời khổng lồ rơi xuống đất. Hàng vạn ngọn đèn điện sáng trưng, những tòa nhà cao chọc trời lấp lánh, biển quảng cáo nhấp nháy đủ màu, cả một vùng cửa sông rực rỡ đến mức không còn phân biệt được ngày với đêm. Từ xa, ánh sáng ấy hắt ngược lên mây, tạo thành một vòm sáng trùm cả bầu trời, khiến không một vì sao nào lọt qua được.

Con thuyền nhỏ của họ trôi chậm lại giữa dòng, như bị chính cái ánh sáng ấy níu chân. Tiếng nhạc xập xình từ xa vọng ra tận mặt sông, hòa lẫn tiếng còi xe, tiếng người reo hò, tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn chưa từng có trong suốt hành trình dài của họ, khác hẳn tiếng gió, tiếng nước, tiếng chim mà cả ba đã quen thuộc trên khắp các khúc sông đã qua.

"Đẹp thật," Khằm thốt lên, chàng trai miền núi chưa từng thấy đô thị, mắt tròn xoe, tay vô thức nắm chặt mạn thuyền như sợ mình đang mơ.

"Đẹp mà đáng sợ," Lành nói khẽ, ôm chặt ngọn Đèn Cái. Cậu cảm nhận được điều mà Khằm chưa cảm được: dưới lớp ánh sáng rực rỡ ấy, cái lạnh rỗng của ông trời cũ đặc quánh đến nghẹt thở. Càng gần thành phố, cái lạnh càng dày. "Đào, em thấy không? Cả thành phố này sáng đèn không bao giờ tắt. Đúng nơi cửa sông. Đúng trên con mắt."

Đào rùng mình, gật đầu. "Em thấy. Cái ánh sáng này... nó không ấm như đèn của mình. Nó lạnh. Nó giả."

Họ cập thuyền vào một bến cũ ở rìa thành phố, nơi còn sót lại vài xóm chài nghèo chưa bị đô thị nuốt chửng.

Bến cũ tối om, những mái nhà lụp xụp ẩn mình dưới bóng những tòa cao ốc sáng rực phía xa, như một hòn đảo nhỏ còn sót lại giữa biển ánh sáng. Vài ngọn đèn dầu leo lét trong các căn nhà ven bến, ánh sáng ấm áp và chân thật đến lạ, khác hẳn cái ánh trắng lạnh lẽo phủ khắp phía chân trời.

Và ngay khi đặt chân lên bờ, Lành thấy điều khiến cậu lạnh sống lưng: những con người trong thành phố.

Họ đi lại tấp nập dưới ánh đèn, ăn mặc đẹp đẽ, nhưng gương mặt ai cũng lờ đờ, đôi mắt trống rỗng, bước chân vô hồn. Họ làm việc, mua sắm, vui chơi suốt đêm không ngủ, nhưng như những cái máy. Không ai nhìn ai. Không ai dừng lại. Như cả một thành phố mộng du dưới ánh sáng vĩnh cửu.

"Giống làng Trung Hà," Đào thì thầm, nhớ lại ngôi làng hóa dại ngày đầu. "Nhưng Trung Hà mất đèn thì hóa dại nhanh. Còn ở đây, họ hóa dại chậm, từ từ, dưới ánh đèn điện. Họ không biết mình đang mất hồn."

Lành nhìn dòng người vô hồn dưới biển ánh sáng, và hiểu ra sự thật khủng khiếp nhất về Thành Phố Không Đêm: ông trời cũ không cần đánh thức ầm ĩ. Ngay lúc này, dưới chân thành phố, con mắt đang lặng lẽ hút linh hồn của hàng vạn người sống, chậm rãi, êm ái, không ai hay biết. Họ tưởng họ đang sống trong tương lai. Thật ra họ đang bị nuốt dần, từng chút một, mỗi đêm không ngủ lại là một miếng mất đi.

Cậu nhìn xuống ngọn Đèn Cái trong tay, cảm nhận nó rung lên nhè nhẹ, như đang phản ứng lại với cái lạnh rỗng đặc quánh bao trùm cả thành phố. Đây là nơi gần con mắt nhất mà cậu từng đặt chân tới, gần hơn cả bến Hạ Vọng, gần hơn cả tầng hầm dưới đền Đèn, và cái cảm giác bị theo dõi, bị dò xét từ một nơi sâu thẳm nào đó khiến gáy cậu lạnh toát.

Khằm đứng lặng nhìn dòng người qua lại, gương mặt dần chuyển từ kinh ngạc sang sợ hãi. "Ở bản tôi," anh nói khẽ, "người ta bảo cái gì đẹp quá mức thường không lành. Giờ tôi mới hiểu câu ấy nghĩa là gì." Đào khẽ gật đầu, kéo tay áo cả hai người, ra hiệu lùi vào bóng tối của một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn thành phố chưa vươn tới hết, để bàn tính bước tiếp theo.

Trong con hẻm tối, cả ba ngồi tựa lưng vào một bức tường loang lổ rêu mốc, thở dốc như vừa chạy trốn khỏi một cơn ác mộng. Xa xa, tiếng nhạc điện tử vọng lại từ trung tâm thành phố, hòa lẫn với tiếng cười nói vô hồn của đám đông, tạo thành một thứ âm thanh xa lạ, không giống bất cứ điều gì Lành từng nghe trên suốt chặng đường mình đã đi qua.

Hết Chương 89

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 90
← TrướcTiếp →