Trước khi rời vùng đập, Lành quyết định thử điều bà Mỵ dạy, điểm lửa cho dân thường, ở quy mô lớn hơn một người.
Những người dân mất làng vì hồ chứa, những người suýt chết vì trận lũ, tụ tập quanh chỗ Lành nghỉ, mang ơn cậu đã cứu cả vùng. Và Lành nhìn họ, những người thường, không dòng máu giữ đèn, nhưng có lòng, có sợ hãi, có mong muốn bảo vệ gia đình mình, và cậu thấy đây chính là lúc.
Buổi chiều muộn, nắng nhạt dần trên vùng đập vừa trải qua một đêm kinh hoàng, người dân từ các xóm chài, các làng ven sông kéo về mỗi lúc một đông, mang theo đủ thứ: một đứa trẻ được mẹ bế trên tay, một cụ già chống gậy run rẩy, những người đàn ông vẫn còn nguyên vết bùn trên áo vì vừa dọn dẹp nhà cửa sau trận lũ. Tất cả đều hướng ánh mắt về phía Lành, chờ đợi một điều gì đó, dù chính họ cũng không chắc đó là gì.
"Bà con nghe tôi," cậu đứng lên giữa đám đông. "Cái lưới đèn giữ cho đất nước này bình yên đang rách. Người giữ đèn chỉ còn vài người, không xuể. Nhưng tôi vừa học được một cách. Mỗi nhà, mỗi người, có thể giữ một ngọn lửa nhỏ, không phải đèn thiêng lớn, chỉ một bếp lửa, một ngọn đèn dầu, mà tôi điểm cho. Mỗi ngọn nhỏ gánh một mảnh lưới. Trăm nhà, nghìn nhà, hợp lại, thì không cần một người cháy hết mình nữa."
Đám đông xôn xao, nửa tin nửa ngờ. Nhưng Khằm bước ra, giơ cao ngọn đèn nhỏ ánh xanh nhạt mà Lành đã điểm cho anh ở Bắc Lệ. "Tôi là người thường, như bà con. Không dòng máu giữ đèn gì cả. Vậy mà tôi giữ được ngọn này mấy ngày nay, nó vẫn cháy. Anh Lành nói thật. Ai muốn giữ một ngọn, ra đây."
Không khí trong sân bỗng trở nên trang nghiêm khác thường, như thể mọi người đều cảm nhận được rằng họ sắp chứng kiến một điều gì đó vượt ra ngoài những gì họ từng biết về thế giới. Tiếng thì thầm bàn tán dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng chờ đợi, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây ven sân đình.
Một bà cụ bước ra trước, rồi một người cha, rồi cả chục, cả trăm người, lần lượt xếp hàng dài trước sân. Lành ngồi giữa, bắc một giá nhẹ theo lối chia chiếu, đặt tay lên Đèn Cái, và lần lượt điểm lửa cho từng người, dẫn một sợi linh nhỏ từ ngọn đèn gốc sang những cây đèn dầu, những bếp lửa, những ngọn nến mà dân mang tới.
Mỗi lần cậu chạm tay vào một ngọn đèn mới, một tia sáng xanh nhạt lóe lên trong chốc lát rồi ổn định thành một ngọn lửa nhỏ, ấm áp, khác hẳn cái lạnh rỗng cậu từng cảm nhận từ ông trời cũ. Có người khóc khi thấy ngọn đèn của mình bén lửa, có người quỳ xuống cảm tạ, nhưng phần lớn chỉ lặng lẽ ôm lấy ngọn đèn mới được điểm, như ôm một đứa con vừa chào đời.
Đến đêm, cả vùng đập lấp lánh những đốm xanh nhạt, hàng trăm ngọn lửa nhỏ trong tay hàng trăm người dân thường. Mỗi ngọn yếu ớt, nhưng hợp lại, Lành cảm nhận được, chúng vá lại cả một mảng lưới lớn quanh vùng, mảng mà trước đây một mình cậu phải gồng gánh.
"Đây rồi," cậu thì thào với Đào, nhìn biển ánh sáng nhỏ trải khắp bờ sông. "Đây là đường thứ ba. Không phải một ngọn Đèn Cái cháy bằng một linh hồn. Mà nghìn ngọn đèn nhỏ cháy bằng tấm lòng của nghìn người. Như Lạc Long Quân chia lửa cho trăm con. Nếu cả nước cùng giữ lửa, thì đứa bé trong đèn được thả ra, và không ai phải làm bấc nữa."
Ông Doanh, đứng ở rìa đám đông, cũng lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấy, và trong lòng ông dâng lên một cảm giác lạ lùng, một thứ gì đó gần giống như niềm tin, thứ mà ông tưởng đã chôn vùi cùng đứa con trai từ nhiều năm trước. Ông tự hỏi, biết đâu, cái ánh sáng dịu dàng này, thứ ánh sáng không cần điện, không cần bê tông, mới thật sự là thứ ánh sáng ông cần tìm kiếm bấy lâu.
Đào nắm tay cậu, mắt long lanh dưới ánh nghìn ngọn đèn. Lần đầu tiên, đường thứ ba không còn là một ý tưởng mơ hồ. Nó đang cháy, ngay trước mắt họ, lấp lánh như một dải sao rơi xuống mặt đất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 88 →