🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ông Doanh đã thay đổi sau cái đêm chứng kiến hai vị thần giao tranh.

Ông tìm đến chỗ Lành nghỉ, lặng lẽ ngồi xuống, hồi lâu mới mở lời. "Cả đời tôi không tin thần thánh. Tôi tin điện, tin bê tông, tin thứ tôi xây được. Nhưng cái đêm ấy, tôi thấy một ngọn núi biết đi, một dòng nước biết giận. Tôi thấy cậu, một thằng bé, biến thành một thứ khổng lồ để cứu cái vùng mà chính cái đập của tôi đe dọa. Tôi không thể không tin nữa."

Ông ngồi xuống phiến đá cạnh lều, hai tay đan vào nhau, ánh mắt vẫn còn phảng phất nỗi kinh hoàng của đêm hôm trước. Chiếc áo sơ mi công trường của ông giờ nhàu nát, vết bùn còn khô cứng trên ống quần, trông ông không còn dáng vẻ của một vị giám đốc dự án từng đứng trên bục thuyết trình trước hàng trăm nhà đầu tư, mà giống một người vừa đi qua một trận bão lớn trong đời.

Lành nhìn người đàn ông từng kiêu hãnh, giờ ngồi đó với gương mặt đầy giằng xé. "Ông định làm gì với cái đập, với thành phố không đêm?"

Ông Doanh im lặng rất lâu, cầm khung ảnh con trai trong tay, ngón tay run run vuốt lên khung kính. "Cậu nói linh hồn con tôi đã sang sông bình yên. Rằng nếu tôi đánh thức cái ông trời dưới đáy, tôi sẽ kéo nó về một thế giới không được nghỉ. Cậu nói thật chứ?"

"Thật." Lành đáp. "Tôi là người dẫn vong. Tôi biết. Con ông đã yên. Cái ông trời cũ chỉ giả làm người đã khuất để dụ người sống. Nếu nó dậy, không ai được yên, kể cả con ông."

Ông Doanh nhắm mắt, và lần đầu tiên kể từ ngày mất con, ông khóc, không phải khóc vì đau, mà khóc vì buông được một gánh nặng ông đã vác quá lâu. "Tôi đã sai. Tôi tưởng xua bóng tối là yêu con. Hóa ra tôi suýt kéo nó về một địa ngục không tắt đèn." Ông mở mắt, giọng cứng lại. "Tôi sẽ không xây thành phố không đêm nữa. Tôi sẽ tháo cái đập, trả lại dòng chảy. Nhưng..." ông nhìn Lành, "...việc ấy không dễ. Tập đoàn không chỉ có mình tôi. Có những kẻ khác đứng sau, những kẻ đã đổ tiền vào thành phố không đêm, những kẻ không tin thần thánh như tôi từng không tin. Họ sẽ không để tôi tháo đập đâu."

Lành im lặng một lúc, để cho lời ông Doanh lắng xuống. Cậu hiểu cảm giác vừa buông được một gánh nặng vừa phải đối diện với một gánh nặng khác lớn hơn, vì cậu cũng đang mang chính cảm giác ấy mỗi lần bắc một giá lớn rồi phải gánh chịu hậu quả. Có điều, gánh nặng của ông Doanh là thứ ông tự chọn mang vào mình, còn gánh nặng của cậu là thứ số phận đặt lên vai cậu từ lúc sinh ra.

"Những kẻ ấy là ai?" Lành hỏi.

Ông Doanh hạ giọng. "Tôi không biết hết. Nhưng có một kẻ, mới xuất hiện gần đây, đầu tư rất lớn vào thành phố không đêm, thúc tôi xây nhanh, sáng đèn càng sớm càng tốt. Một người mặc đồ đen, gương mặt phẳng lì, không bao giờ cười. Hắn nói hắn đại diện cho 'những người muốn một thế giới không còn cái chết'."

Lành lạnh người. Người áo đen. Phản Đăng. Chúng đã len vào cả Tập đoàn Vầng Dương, dùng tiền và tham vọng của con người để xây cái thành phố ánh sáng đánh thức ông trời cũ. Phản Đăng dập đèn thiêng từ bên ngoài, và thắp đèn điện từ bên trong, hai gọng kìm cùng một mục đích, siết dần vào cùng một cổ họng.

Cậu nhớ lại gã áo đen ở Đền Đèn, cái giọng lạnh lùng, cái cách hắn nói về một "thế giới không còn cái chết" như thể đó là một món hàng có thể mua bán. Giờ đây, biết rằng bọn chúng đã len lỏi vào tận trong một tập đoàn lớn, dùng chính tiền bạc và lòng tham của con người để làm công cụ, Lành cảm thấy quy mô của cuộc chiến này lớn hơn rất nhiều so với những gì cậu từng hình dung khi còn ở bến đò Hạ Vọng.

"Cẩn thận," Lành nói, giọng nghiêm trọng. "Nếu ông cản chúng, chúng sẽ không để ông yên đâu. Ông vừa mới trở thành đồng minh của chúng tôi, mà cũng vừa trở thành mục tiêu của chúng."

Ông Doanh gật đầu, siết chặt khung ảnh con trai trong tay như đang tự trấn an chính mình. "Tôi biết. Nhưng tôi đã đứng sai phía quá lâu rồi. Giờ dù có phải trả giá gì, tôi cũng muốn đứng đúng phía, dù chỉ một lần trong đời."

Hết Chương 86

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 87
← TrướcTiếp →