Lành tỉnh lại sau ba ngày hôn mê. Và khi tỉnh, cậu là một người gần như xa lạ với chính mình.
Ánh sáng đầu tiên cậu thấy khi mở mắt là gương mặt Đào, hốc hác vì mất ngủ nhiều đêm liền, tóc rũ xuống hai bên má, nhưng đôi mắt ấy sáng lên ngay khi thấy cậu cựa mình. Cậu nằm trong một căn lều tạm dựng bên bờ đập, mùi thuốc lá khô và mùi bùn còn vương trên vách bạt, và có một khoảng thời gian dài cậu chỉ nhìn trần lều, cố nhớ xem mình là ai.
Cậu phải đọc lại gần trọn cuốn sổ "những điều không được quên", giá Tản Viên đã cuốn đi quá nhiều. Cậu quên tên Khằm. Quên đền Bắc Lệ, quên bà Mỵ, quên cả lối chia chiếu mới học. Cậu quên phần lớn hành trình lên ngàn. Đào phải ngồi bên cậu suốt mấy ngày, đọc từng dòng, hát từng làn điệu, kể lại từng chuyện, để ráp lại con người cậu từ những mảnh vụn còn sót.
Nhưng có ba điều cậu không quên, dù lậm sâu đến đâu. Một: "Anh có một người tên Đào, hát gọi anh về", dòng đầu cuốn sổ, cái neo cuối cùng. Hai: lời thề giải thoát đứa bé trong đèn. Ba: con đường chia lửa cho muôn dân. Ba thứ ấy đã ăn quá sâu vào cậu, sâu hơn cả ký ức, đến mức trở thành chính cốt lõi con người cậu, thứ mà ngay cả một vị bất tử cũng không cuốn đi được.
Suốt những ngày cậu còn lơ mơ giữa tỉnh và mê, Đào không rời cậu nửa bước. Cô đút cho cậu từng thìa cháo loãng, lau người cho cậu bằng nước ấm, và mỗi tối, trước khi cậu thiếp đi, cô lại hát khe khẽ một đoạn Giá Hồi, không phải để gọi giá nào cả, chỉ để cậu quen lại với giọng cô, như dạy một đứa trẻ tập nói những từ đầu tiên.
"Em sợ quá," Đào nói, khi cậu đã tỉnh hẳn. "Lần này em suýt không tìm thấy anh. Nếu không có đứa bé trong đèn dẫn đường, em đã mất anh rồi. Anh không được bắc giá Tứ Bất Tử nữa, Lành ạ. Không bao giờ nữa. Lần sau em không chắc kéo được anh về."
Cô cúi đầu, giấu đi hai hàng nước mắt vừa trào ra khi nhắc lại khoảnh khắc ấy. Có những đêm, ngồi một mình bên cái xác trống rỗng của cậu, cô đã nghĩ đến điều tồi tệ nhất, và ý nghĩ ấy vẫn còn ám ảnh cô đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn cậu ngủ.
Lành gật, nhưng trong lòng cậu biết một sự thật cay đắng: cậu sẽ còn phải bắc những giá như thế. Thủy Tinh nói đúng, ông trời cũ ngày càng mạnh, mỗi mùa nước, mỗi ngọn đèn tắt. Sẽ còn những trận mà chỉ Tứ Bất Tử mới chặn nổi. Và mỗi lần như thế, cậu lại đánh cược cả con người mình.
Cậu nhìn xuống hai bàn tay mình, vẫn còn run nhẹ vì di chứng của giá Tản Viên, và tự hỏi có bao nhiêu lần nữa cậu còn có thể đứng dậy sau một lần chìm sâu như thế. Mỗi lần bắc một giá lớn, cậu lại cảm thấy cái ranh giới giữa "Lành" và cái trống rỗng phía sau nó mỏng đi một chút, như một sợi chỉ bị kéo căng quá lâu.
"Ông Vọng nói đúng một nửa," cậu nói khẽ, nhìn ra dòng sông đã yên. "Cái lưới này là một cái bẫy. Bắc giá để cứu người, thì mất mình. Không bắc, thì người chết. Chia chiếu chậm hơn, nhưng đến lúc nguy vẫn phải dâng trọn. Cứ thế này, tôi sẽ thành đồng dại, hoặc thành bấc, đúng như cụ Thủ Từ muốn."
"Nhưng ông Vọng sai một nửa," Đào nắm tay cậu, giọng dịu nhưng chắc chắn. "Vì anh không cô đơn. Lần này không chỉ em kéo anh về. Cả đứa bé trong đèn nữa. Anh thấy không? Khi nhiều người cùng giữ một người, thì người ấy không lạc mất. Đó chính là đường thứ ba của anh, Lành ạ. Không phải một người gánh tất. Mà nhiều người cùng gánh, cùng giữ lửa, và cùng giữ nhau."
Khằm, ngồi lặng lẽ ở góc lều suốt buổi trò chuyện, giờ mới lên tiếng, giọng trầm hẳn xuống. "Tôi cũng góp một phần vào chuyện giữ anh đấy chứ, dù chỉ là đứng canh ngoài cửa. Anh không đơn độc đâu, anh Lành. Có tôi nữa."
Lành nhìn cô, rồi nhìn ngọn Đèn Cái, và trong lòng cậu, con đường mờ mịt bấy lâu bỗng sáng rõ thêm một phần, như một tia nắng vừa xuyên qua đám mây dày đặc sau một cơn bão dài.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 86 →