Đào không bỏ cuộc. Cô không thể bỏ cuộc.
Cô nhớ lời thầy Lam, lời bà Sâm: nửa sau Giá Hồi không phải là kỹ thuật, không phải làn điệu. Nó là tình. Là khi mình thương một người đủ để đi vào tận chỗ chết mà tìm họ. Nếu nửa sau thường không đủ, thì cô phải đi sâu hơn, thương nhiều hơn, cho đi nhiều hơn.
Cô nhìn xuống thân thể bất động của Lành lần cuối, rồi nhìn sang ngọn Đèn Cái vẫn cháy lặng lẽ trên giá thờ dã chiến mà Khằm dựng vội bên bờ đập. Trong đầu cô thoáng qua lời cụ Thủ Từ từng nói, rằng đèn gốc và người giữ đèn tương lai vốn cùng một dòng lửa, chỉ khác nhau ở chỗ đứng. Nếu cả hai cùng một dòng, biết đâu chúng có thể nghe thấy nhau, dù cách nhau bởi một khoảng cách mà không tiếng hát bình thường nào vượt qua nổi.
Cô làm một việc chưa cung văn nào dám làm. Cô đặt tay lên ngọn Đèn Cái, ngọn đèn có đứa bé áo nâu bên trong, và cô khấn: "Em ơi, em bé trong đèn. Em đã cháy mấy nghìn năm, em hiểu chỗ sâu nhất mà một linh hồn có thể lạc tới. Giúp chị. Giúp chị tìm anh Lành. Anh ấy đi sâu quá rồi, chị không tới được. Em dẫn đường cho chị."
Ngọn Đèn Cái bừng sáng. Và Đào cảm thấy một bàn tay nhỏ, bàn tay của đứa bé, nắm lấy tiếng hát của cô, dẫn nó xuống, xuống mãi, qua những tầng sâu mà bình thường không tiếng hát nào tới được. Đứa bé, kẻ đã sống mấy nghìn năm trong ngọn lửa, biết mọi ngóc ngách của cõi tối, dẫn cô đi như một người quen thuộc dẫn khách qua một mê cung chỉ mình nó thuộc.
Đào cảm nhận rõ từng tầng bóng tối mình đi qua, mỗi tầng lạnh hơn tầng trước, mỗi tầng im lặng hơn tầng trước, như thể cô đang lặn xuống một đại dương không đáy mà càng xuống sâu, ánh sáng càng biến mất hoàn toàn. Có những khoảnh khắc cô tưởng mình đã lạc mất phương hướng, nhưng bàn tay nhỏ bé vô hình ấy vẫn kiên nhẫn dắt cô đi tiếp, không một lần buông lơi.
Và ở tận đáy sâu nhất, Đào tìm thấy cậu. Một đốm sáng bé tí, gần như tắt, cái "Lành" cuối cùng còn sót lại, đang chìm.
Cô hát thẳng vào đốm sáng ấy, bằng tất cả những gì cô có, và cả những gì đứa bé trong đèn tiếp thêm: "Lành ơi... nghe em... cả em, cả đứa bé trong đèn, cả hai cùng gọi anh... anh không cô đơn đâu... anh nhớ không, anh hứa giải thoát cho em bé này... anh chưa làm xong... anh không được bỏ cuộc... về đi, về với em, về với lời hứa của anh..."
Đốm sáng "Lành" rung lên. Rồi, chậm rãi, nó bắt đầu đi lên, lần theo tiếng hát đôi, tiếng của người cô thương và tiếng của đứa trẻ cậu đã thề cứu. Từng khắc trôi qua như cả một đời người, Đào không dám ngừng hát dù chỉ một nhịp, sợ rằng chỉ cần lơi lỏng một chút, sợi dây mong manh ấy sẽ đứt, và cậu sẽ chìm mãi mãi vào cõi tối không đáy kia.
Giọng Đào khản đặc, từng chữ như xé toạc cổ họng cô, nhưng cô vẫn không ngừng, vì cô biết chỉ cần một khoảng lặng, dù ngắn ngủi đến đâu, đốm sáng ấy có thể lại chìm xuống, và lần sau, có lẽ không còn ai, kể cả đứa bé trong đèn, đủ sức lôi nó lên nữa.
Thân thể Lành rùng mình. Đôi mắt trống hoác chớp một cái. Rồi cậu sụp xuống trong tay Đào, hơi thở yếu ớt nhưng có thật, và cậu thì thào, gần như không nghe được: "Đào... đứa bé... anh nghe cả hai gọi... anh về rồi..."
Cậu đã về. Từ chỗ sâu nhất một đồng trắng có thể lạc tới. Nhưng lần này, không phải một mình Đào kéo cậu lên, mà cả đứa bé trong đèn cũng góp tay. Lần đầu tiên, kẻ làm bấc và kẻ sắp làm bấc cứu lấy nhau, hai linh hồn từng tưởng chỉ có thể đứng ở hai đầu đối lập của cùng một ngọn lửa.
Đào ôm chặt lấy cậu, nước mắt rơi xuống vai cậu không ngừng, vừa vì kiệt sức, vừa vì một niềm hạnh phúc lớn đến mức cô không còn giữ nổi bình tĩnh. Bên cạnh, ngọn Đèn Cái vẫn cháy, nhưng ngọn lửa xanh trong đó dường như dịu lại một chút, như vừa trút được một phần gánh nặng nó mang suốt bao đời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 85 →