🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lành không trở về.

Giá Tản Viên, một trong Tứ Bất Tử, nặng hơn cả giá Mẫu. Khi Đức Thánh Tản lui, ngài cuốn theo gần như toàn bộ những gì còn lại của cái "Lành". Thân thể cậu đứng đó, giữa vùng đập tan hoang, đôi mắt trống hoác nhìn vào hư không, không một tia nhận biết. Bùn lầy còn bám quanh chân, hơi nước từ trận lũ vừa qua bốc lên thành từng vệt sương mỏng, và trong cái yên tĩnh sau cơn cuồng nộ, tấm thân bất động ấy trông giống một pho tượng bị bỏ quên hơn là một con người.

Trời đã sáng hẳn, nhưng ánh nắng ban mai không mang lại chút ấm áp nào cho cảnh tượng ấy. Gió sớm lùa qua vùng đập tan hoang, cuốn theo mùi bùn tanh và mùi khét của đất đá vừa bị xé toạc trong đêm, và giữa khung cảnh hoang tàn ấy, cái xác đứng bất động của Lành trông càng cô độc, như một vật thể lạc loài giữa một chiến trường vừa im tiếng súng.

"Lành!" Đào lao đến, buông cả đàn, ôm lấy cậu. Nhưng cậu nhìn xuyên qua cô, như nhìn một khoảng không. Không một dấu hiệu nào của người cô thương. Hơi ấm từ cơ thể cậu vẫn còn, tim vẫn đập, nhưng cái gì đó phía sau đôi mắt ấy đã tắt, như một căn nhà còn nguyên vách mà bên trong trống hoác.

Cô bắt đầu hát. Nửa bài Giá Hồi quen thuộc, không gì xảy ra. Cô hát to hơn, tha thiết hơn, vẫn không. Cô chuyển sang nửa sau, cái nửa của tấm lòng, cái nửa đã từng kéo cậu về từ giá Mẫu ở Phủ Cả. "Lành ơi, về với em... em là Đào... con bé sông trôi đến bến của anh..."

Nhưng lần này khác. Lần ở Phủ Cả, dù lậm sâu vì giá Mẫu, vẫn còn một mảnh "Lành" đủ lớn để nửa sau Giá Hồi bám vào. Lần này, giá Tản Viên đã nghiền cái mảnh ấy nhỏ đến mức gần như không còn. Tiếng hát của Đào vang xuống cõi sâu, tìm mãi, mà không thấy cậu đâu, như gọi vào một khoảng trống không đáy, tiếng vọng lại chỉ là chính giọng cô, không một hồi âm.

Đào cảm thấy một nỗi hoảng loạn dâng lên trong ngực, thứ cảm giác của kẻ đang với tay vào một cái giếng không đáy mà không biết đáy giếng ở đâu. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán cô dù trời còn se lạnh. Cô đã quen với việc hát và biết chắc tiếng hát của mình sẽ chạm tới một nơi nào đó, dù xa đến mấy. Lần này, lần đầu tiên, cô không cảm nhận được gì phản hồi lại, không một gợn sóng, không một hơi ấm, chỉ có sự im lặng tuyệt đối đáp lại từng câu hát của cô.

"Anh ở đâu rồi?" Đào khóc nức nở, hai tay ôm khuôn mặt vô hồn của cậu. "Em gọi mà anh không nghe... Lành ơi, anh đừng đi sâu thế... em tìm không thấy anh..."

Cô gục đầu xuống ngực cậu, tai áp vào lồng ngực để nghe nhịp tim, thứ âm thanh duy nhất còn chứng minh cậu chưa hoàn toàn rời khỏi cõi này. Nhịp tim ấy đều đặn, chậm rãi, như nhịp tim của một người đang ngủ rất sâu, sâu đến mức không giấc mơ nào còn chạm tới được.

Khằm đứng bên, bất lực, tay vẫn còn tê vì lửa xanh, không biết phải làm gì ngoài đứng nhìn, hai nắm tay siết chặt đến trắng bệch vì không có việc gì để làm. Ông Doanh, vừa chứng kiến cả trận chiến của hai vị thần, đứng lặng, lần đầu trong đời tin rằng có những thứ vượt ngoài điện và bê tông, gương mặt ông vẫn còn tái vì kinh hãi.

Mặt trời đã lên cao hơn một con sào mà Lành vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Đám công nhân từ xa nhìn về phía họ, không dám lại gần, thì thầm bàn tán về cảnh tượng kỳ lạ vừa diễn ra trong đêm. Nhưng với Đào, cả thế giới bên ngoài dường như đã biến mất, chỉ còn lại cô, cây đàn, và cái thân thể vô hồn trước mặt.

Đào hát đến khản giọng, đến rớm máu nơi cổ họng, tiếng hát vỡ ra thành từng mảnh nhưng cô không dừng lại. Thân thể Lành vẫn đứng đó, trống rỗng. Và một nỗi sợ khủng khiếp dâng lên trong cô, nỗi sợ mà cụ Thủ Từ đã cảnh báo, mà chính cô đã từng tự hỏi: nếu một ngày tình thương của cô không đủ thì sao? Nếu một ngày cậu lậm sâu đến mức ngay cả Giá Hồi cũng không với tới?

Phải chăng ngày ấy đã đến?

Hết Chương 83

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 84
← TrướcTiếp →