Trận chiến giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh kéo dài suốt đêm trên vùng đập.
Lành, trong thân Đức Thánh Tản, dời từng quả đồi, đắp từng con đê, dựng từng vách đá để chặn dòng nước cuồng nộ của Thủy Tinh. Mỗi lần Thủy Tinh dâng một con sóng nhấn chìm, Sơn Tinh lại nâng đất cao thêm một trượng. Nước lên một thước, núi cao một thước. Đúng như lời nguyền muôn đời: Thủy Tinh không bao giờ thắng được Sơn Tinh, vì núi luôn cao hơn nước một chút.
Cứ thế, đêm trôi qua trong một nhịp điệu gần như đều đặn: một con sóng dâng lên, một vách núi mọc theo, rồi lại một con sóng khác, cao hơn, dữ hơn. Lành, trong thân Đức Thánh Tản, cảm nhận từng cơn đau âm ỉ chạy dọc tấm thân khổng lồ của mình mỗi lần đất đá bị xé ra từ lòng núi, như thể chính cậu đang tự bóc từng lớp thịt để đắp thành tường chắn.
Nhưng đêm nay có điều khác. Thủy Tinh được ông trời cũ tiếp sức từ đáy sông, và sức ngài lớn hơn mọi mùa nước cũ. Con đập bê tông của ông Doanh, kẹt giữa hai vị thần, bắt đầu nứt toác, từng mảng bê tông vỡ vụn rơi xuống dòng nước xiết.
Nếu đập vỡ hoàn toàn, cả khối nước hồ chứa sẽ đổ xuống vùng hạ nguồn. Đức Thánh Tản, tức Lành, đưa ra một quyết định mà chỉ một vị bất tử mới dám: thay vì cố giữ con đập, ngài dùng đất đá đắp một con đê mới, vòng qua, dẫn dòng nước lũ chảy lệch sang một thung lũng hoang không người ở. Núi mở một lối cho nước thoát, thay vì chặn cứng để rồi vỡ tung. Đó là trí tuệ của thần núi, không cưỡng lại nước bằng sức, mà dẫn nước đi bằng thế.
Cả một dải đất mới hình thành trong tích tắc, uốn cong như cánh tay khổng lồ ôm lấy dòng nước, dẫn nó vòng ra xa khỏi những mái nhà còn le lói ánh đèn dầu phía hạ nguồn. Đất đá ràn rạt lăn xuống, tiếng va đập vang dội như sấm liên hồi, nhưng đó là thứ âm thanh của sự cứu rỗi, không phải hủy diệt.
Dòng lũ, mất hướng, ào sang thung lũng hoang, trút sức vào đất trống thay vì vào làng mạc. Cơn cuồng nộ của Thủy Tinh dần tan trong cái mênh mông của thung lũng mới, tiếng gầm của ngài yếu dần theo từng đợt sóng.
Thủy Tinh, kiệt sức, cột nước thấp dần. "Lần này... ngươi lại thắng, Sơn Tinh," ngài gầm gừ, giọng đã yếu. "Nhưng ta sẽ trở lại. Mùa nước sau, ta lại dâng. Và ông trời cũ ngày càng mạnh. Một ngày kia, nước sẽ cao hơn núi. Một ngày kia, ngươi không nâng đất kịp nữa." Rồi cột nước đổ sụp xuống hồ, Thủy Tinh rút lui về đáy sâu.
Mặt hồ, vừa mới cuộn sóng dữ dội chỉ ít phút trước, giờ lặng dần, từng gợn nhỏ lan ra rồi tan biến, như một cơn thịnh nộ chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại vệt bùn loang lổ trên bờ, những thân cây gãy đổ, và hơi nước bốc lên nghi ngút giữa cái lạnh của rạng đông, chứng tích duy nhất cho một trận chiến giữa hai vị thần vừa diễn ra.
Vùng đập yên trở lại. Đập nứt nhưng không vỡ. Làng mạc hạ nguồn được cứu. Sơn Tinh đã thắng, một lần nữa, như mấy nghìn năm qua.
Nhưng chiến thắng ấy không đến miễn phí. Mỗi trượng đất Sơn Tinh nâng lên, mỗi con đê ngài đắp vội trong đêm, đều rút một phần sức từ chính người mang giá, và lần này, cái giá ấy nặng hơn tất cả những lần trước cộng lại.
Trời bắt đầu hửng sáng phía chân trời, những tia nắng đầu tiên len qua lớp mây xám còn sót lại sau trận chiến, chiếu xuống mặt hồ giờ đã yên ả trở lại, như thể đêm qua chỉ là một cơn ác mộng vừa tan biến.
Nhưng cái giá thì phải trả. Khi cơn nguy đã qua, đến lúc xả giá, Đức Thánh Tản lui khỏi thân Lành, và để lại một cái xác trống rỗng, đứng lặng giữa bùn lầy, mắt mở trừng trừng mà chẳng còn ai bên trong. Không một cơ bắp nào trên gương mặt ấy còn cử động, không một hơi thở nào đủ sâu để làm rung động lồng ngực, chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ, như một pho tượng đất vừa được nặn xong nhưng chưa kịp thổi hồn vào. Đào, đang ôm đàn ở gần đó, chợt nhận ra sự im lặng bất thường ấy, và nỗi sợ quen thuộc lại trào lên trong lòng cô, còn dữ dội hơn cả cơn bão vừa qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →