Lành quỳ giữa bờ đập, trong bóng tối vừa buông sau khi đèn công trường tắt, và cậu khấn vị thần cao nhất cậu từng dám gọi.
"Lạy Tản Viên Sơn Thánh, Đức Thánh Tản, một trong Tứ Bất Tử của đất trời. Con là đồng trắng, con biết con không đủ tư cách. Nhưng Thủy Tinh đang dâng nước nhấn chìm vạn dân. Chỉ có Ngài, kẻ muôn đời dời non chặn nước, mới ngăn được Ngài ấy. Con xin dâng trọn thân con. Xin Đức Thánh giáng."
Đào đàn, hát thỉnh, giọng cô run lên vì biết cái giá phải trả. Và Lành mở cửa lòng, mở rộng hết mức, rộng hơn cả lần bắc giá Mẫu, để đón một vị bất tử.
Gió đêm quanh bờ đập bỗng lặng hẳn, như chính trời đất cũng nín thở chờ đợi. Đào cảm nhận từng nốt đàn của mình run lên không chỉ vì sợ, mà vì một thứ áp lực vô hình đang dồn xuống, như thể ngọn núi bà đang thỉnh gọi đã bắt đầu cựa mình từ rất xa, từ một cõi mà lời hát của cô chỉ vừa chạm tới rìa ngoài.
Một sức mạnh khổng lồ, cổ xưa như chính những ngọn núi, ập xuống.
Lành cảm thấy mình bị nhấc bổng khỏi chính mình, không phải bị đẩy lùi như lần giá Mẫu, mà như bị một ngọn núi đè lên, nghiền nát cái "Lành" bé nhỏ xuống tận đáy sâu thẳm. Thân thể cậu vươn cao, lớn lên, da rắn lại như đá, hơi thở nặng như gió núi. Tản Viên Sơn Thánh đã giáng thế.
Cậu, Đức Thánh Tản, đứng dậy, và mỗi bước chân làm rung chuyển mặt đất. Cậu giơ tay, và từ hai bên bờ sông, đất đá bắt đầu chuyển động. Những quả đồi dịch lại gần, những tảng đá khổng lồ lăn xuống, đắp thành một con đê đất ngăn dòng nước đang chực tràn qua đập. Sơn Tinh dời non lấp nước, đúng như trong huyền thoại muôn đời.
Cả một dải bờ sông rung chuyển như có trận động đất nhỏ, cây cối nghiêng ngả, chim muông giật mình bay tán loạn vào màn đêm. Nơi vừa mới là bãi đất trống bên đập, giờ mọc lên những gò đồi mới, đất đá còn bốc khói nóng vì ma sát, và giữa đám bụi mù ấy, thân hình khổng lồ của Đức Thánh Tản đứng sừng sững, tay vẫn còn vươn ra như đang tiếp tục điều khiển từng thớ đất.
Giữa hồ, Thủy Tinh gầm lên giận dữ khi nhận ra đối thủ truyền kiếp của mình. "Sơn Tinh! Lại là ngươi! Mấy nghìn năm rồi ngươi vẫn chặn ta! Nhưng lần này khác, lần này ta có ông trời cũ tiếp sức, có cả ánh sáng của loài người gọi ta dậy. Lần này ngươi không thắng được đâu!"
Hai vị thần cổ, một trong thân Lành, một trong cột nước, lao vào nhau. Núi đè nước, nước xói núi. Mặt đất rung chuyển, sóng dựng ngất trời. Cả vùng đập trở thành chiến trường của hai vị bất tử, tái diễn cuộc đối đầu đã kéo dài từ thuở Hùng Vương dựng nước, dai dẳng qua bao thế hệ mà chưa từng có kẻ thắng tuyệt đối.
Từng đợt sóng của Thủy Tinh đập vào vách núi mới dựng, tóe lên thành những cột nước cao ngất, rồi rơi xuống thành mưa, ướt sũng cả vùng bờ đập. Mỗi lần va chạm, mặt đất lại rùng lên một nhịp, và tiếng gầm của cả hai vị thần hòa vào nhau thành một âm thanh không còn phân biệt được đâu là giận dữ của nước, đâu là quyết liệt của núi.
Ông Doanh, đứng nép sau một khối bê tông vỡ, mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng ấy, cả thân người run lẩy bẩy. Cả đời làm kỹ sư, xây bao nhiêu công trình, ông chưa từng tưởng tượng ra một cảnh tượng nào vượt xa mọi hiểu biết của mình đến thế, hai thế lực vượt trên cả sức người đang giành giật nhau ngay trên mảnh đất ông từng cho là chỉ thuộc về những con số và bản vẽ kỹ thuật.
Ông đưa tay quẹt ngang mặt, không rõ là nước sông bắn tới hay mồ hôi lạnh của chính mình, và trong đầu ông, mọi bản vẽ kỹ thuật ông từng tự hào bỗng trở nên bé nhỏ đến vô nghĩa trước cảnh tượng này.
Và ở một góc bờ, Đào ngồi ôm đàn, hát không ngừng, mắt không rời cái thân thể khổng lồ đang là Đức Thánh Tản, biết rằng sâu trong đó, thằng Lành của cô đang chìm dần, chìm xuống chỗ sâu hơn tất cả mọi lần trước, và cô không biết liệu tiếng hát của mình có còn đủ sức với tới cậu hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 82 →