🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Giữa lúc nguy cấp, Lành nhận ra một điều khiến mọi thứ tệ hơn: trên đỉnh đập, hệ thống đèn điện khổng lồ của công trường vẫn đang sáng trưng, bất chấp đêm đã xuống.

Và ánh sáng ấy đang làm Thủy Tinh, và cái gì đó dưới đáy, mạnh lên.

Lành nhìn lên dàn đèn cao áp dựng dọc thân đập, thứ ánh sáng trắng gắt vẫn quét đều lên mặt nước đang cuộn sóng, và cậu chợt hiểu ra một điều mà cả buổi tối cậu đã bỏ sót: mỗi lần cột nước Thủy Tinh chồm cao hơn, luồng sáng ấy lại rung lên theo, như thể chính dòng điện đang tiếp thêm hơi thở cho cơn giận dưới hồ. Một cảm giác lạnh buốt trườn dọc gáy cậu, không phải vì gió đêm, mà vì cậu vừa nhận ra cái bẫy nằm ngay trước mắt mình từ đầu.

"Tắt đèn đi!" Lành hét với ông Doanh, vẫn trong giá Quan Lớn, giọng vang như sấm. "Cái ánh điện ấy! Nó đánh thức con mắt dưới đáy! Ông trời cũ tưởng có đồng loại gọi, ngài tiếp sức cho Thủy Tinh! Tắt hết đèn đi!"

Ông Doanh do dự. Tắt đèn công trường là đi ngược tất cả những gì ông tin, ngược lời thề với con trai. Nhưng trước mắt ông, một vị thần nước đang chực nhấn chìm cả vùng, và lời thằng bé giữ đèn, dù điên rồ, là hy vọng duy nhất. Ông chạy vào, đập cầu dao bằng cả hai tay run rẩy.

Đèn công trường vụt tắt. Cả vùng đập chìm vào bóng tối.

Trong khoảnh khắc bóng tối ập xuống, Lành nghe rõ tiếng tim mình đập, và cả tiếng thở hổn hển của ông Doanh phía sau. Không còn thứ ánh sáng trắng gắt quét ngang mặt nước, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt lọt qua mây, và trong cái tối ấy, cậu cảm nhận cơn cuồng nộ dưới hồ như đang khựng lại, như một con thú vừa bị rút mất hơi thở tiếp sức.

Và lạ thay, ngay khi ánh điện tắt, cột nước Thủy Tinh khựng lại. Cơn giận của ngài dịu đi một phần, như mất đi nguồn tiếp sức. Lành cảm nhận được: cái lạnh rỗng từ đáy sông yếu hẳn đi khi ánh sáng giả biến mất. Ông trời cũ, mất đi tiếng gọi của ánh điện, lại chìm xuống một chút, và Thủy Tinh mất đi sự tiếp sức.

"Đấy!" Lành hét. "Ông thấy chưa, ông Doanh! Ánh sáng của ông không xua bóng tối, nó đánh thức bóng tối! Cái ông trời cũ dưới đáy kia mới là bóng tối thật sự, và ánh điện của ông gọi nó dậy!"

Nhưng Thủy Tinh, dù yếu đi, vẫn còn giận. Ngài vẫn dâng nước, dù chậm hơn. Con đập rung chuyển dưới áp lực, những vết nứt bắt đầu lan trên mặt bê tông. Lành biết một giá Quan Lớn không đủ để dẹp yên một vị thần cổ. Cậu cần một thứ mạnh hơn nữa, một thứ ngang hàng với Thủy Tinh.

Cậu nhớ sổ cái. Kẻ duy nhất muôn đời khắc chế Thủy Tinh, kẻ mỗi năm dời non chặn nước, đẩy lùi ngài, chính là Sơn Tinh. Tản Viên Sơn Thánh. Một trong Tứ Bất Tử. Giá cao nhất, ngang các Mẫu.

"Đào," Lành quay lại, giọng cậu, qua giá Quan Lớn, đã khàn đi. "Tôi phải bắc giá Tản Viên. Tứ Bất Tử. Chỉ Sơn Tinh mới chặn được Thủy Tinh."

Đào tái mặt. Cô nhớ giá Mẫu ở Phủ Cả suýt cướp cậu đi mãi mãi. Một giá Tứ Bất Tử còn nặng hơn. "Anh vừa bắc Quan Lớn rồi! Bắc thêm Tản Viên, anh sẽ lậm sâu hơn cả hôm giá Mẫu! Em sợ Giá Hồi không kéo nổi anh về!"

Cô siết chặt cây đàn trong lòng, ngón tay lạnh ngắt run lên không phải vì gió. Cô nhớ rõ cái đêm giá Mẫu ở Phủ Cả, cái cảm giác bất lực khi tiếng hát của mình cứ chới với giữa một khoảng trống không đáy, không biết cậu có còn nghe được hay không. Giờ đây, nghĩ đến việc phải kéo cậu về từ một giá còn nặng hơn thế, cô thấy cả người mình lạnh toát.

"Không còn cách nào khác." Lành nhìn con đập đang nứt, nhìn dòng nước chực nhấn chìm cả vùng. "Nếu đập vỡ, vạn người chết, lưới sụp. Tôi phải làm. Đào, em hứa với tôi: dù tôi lậm sâu đến đâu, em cũng đừng buông. Em là người-giữ-tâm. Em kéo tôi về."

Đào nhìn cậu, nước mắt trào ra, nhưng cô gật đầu và đặt tay lên dây đàn, ngón tay run mà vẫn cố giữ vững. "Em hứa. Anh đi đi. Em sẽ hát anh về, dù phải hát đến hơi cuối cùng."

Khằm đứng bên, nắm chặt cây nỏ, tuy không giúp gì được cho cái trận chiến giữa thần thánh này, nhưng anh vẫn đứng đó, sẵn sàng làm bất cứ điều gì cần thiết, dù chỉ là canh chừng cho Đào không bị quấy nhiễu trong lúc cô dồn hết tâm trí vào tiếng đàn của mình.

Lành nhắm mắt, trút bỏ giá Quan Lớn, và chuẩn bị gọi đến một trong bốn vị bất tử của đất trời.

Hết Chương 80

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 81
← TrướcTiếp →