Tiếng ầm dưới hồ chứa không phải là vỡ đập. Nó là tiếng của một thứ vừa tỉnh dậy.
Lành lao ra khỏi nhà điều hành, ra bờ hồ chứa, và cậu thấy nước hồ, vốn phẳng lặng như gương, đang cuộn lên thành những xoáy nước khổng lồ. Giữa hồ, một cột nước dựng đứng lên cao, và trong cột nước ấy, mơ hồ, hiện ra một hình hài, một khuôn mặt giận dữ, mắt như hai vực sâu, râu tóc là rong rêu và sóng nước.
Gió đêm đột ngột đổi chiều, tạt hơi nước lạnh buốt vào mặt cậu, mang theo cái mùi tanh của bùn đáy hồ, thứ mùi mà bình thường không bao giờ nổi lên được mặt nước. Lành đứng sững, hai tay nắm chặt vạt áo, tim đập dồn từng nhịp. Cậu đã quen với cái lạnh rỗng của ông trời cũ, nhưng cái này khác, đây là một cơn giận sống động, có hình hài, có tiếng gầm, không phải thứ ẩn mình chờ đợi trong bóng tối.
"Thủy Tinh," Lành thốt lên. Cậu đã đọc về ngài trong sổ cái Phủ Cả. Vị thần nước cổ xưa, kẻ mỗi năm dâng nước đòi Mỵ Nương, và là đồng minh cũ của ông trời cũ dưới đáy sông.
Tiếng Thủy Tinh vang khắp mặt hồ, ầm ầm như sấm: "Ai chặn dòng nước của ta? Ai xây bức tường này, giam dòng chảy của ta, làm nghẽn mạch nước của đất trời? Hàng nghìn năm ta dâng nước theo mùa, rút nước theo mùa, giữ cho dòng sông sống. Nay có kẻ lấy bê tông bóp nghẹt ta. Ta sẽ phá tan nó. Ta sẽ dâng nước nhấn chìm tất cả!"
Ông Doanh, chạy theo ra, mặt cắt không còn máu khi thấy cái hình hài trong cột nước. Cả đời ông không tin thần thánh, giờ một vị thần nước đang gầm thét ngay trước mắt. "Cái... cái gì thế kia?"
Ông lùi lại mấy bước, chân vấp phải một hòn đá ven bờ suýt ngã, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt giận dữ giữa cột nước. Cả đời ông đứng trên những bản vẽ, những con số chịu lực, những thứ có thể đo, có thể tính. Giờ trước mắt ông là một thứ không nằm trong bất cứ giáo trình nào ông từng học, và cái cảm giác mất chỗ bám ấy khiến ông run lên còn hơn cả cái lạnh của đêm.
"Là cái ông đánh thức đấy," Lành nói, không quay lại, mắt vẫn dán chặt vào cột nước đang cuộn lên dữ dội. "Cái đập của ông chặn dòng, làm Thủy Tinh nổi giận. Mà Thủy Tinh giận thì lũ lụt. Và tệ hơn, Thủy Tinh là đồng minh của ông trời cũ. Ngài dâng nước không chỉ để phá đập. Ngài dâng nước để mở con mắt dưới đáy sông."
Nước hồ dâng nhanh khủng khiếp. Thủy Tinh vung tay, và cả khối nước khổng lồ sau đập chồm lên, đe dọa tràn qua, hoặc phá vỡ con đập mà nhấn chìm cả vùng hạ nguồn, nơi có hàng vạn dân, và có cả cái thành phố không đêm đang xây dở.
"Phải chặn ngài lại!" Lành hét. "Nếu đập vỡ, nếu nước tràn, không chỉ dân chết, cả một vùng lưới đèn sẽ chìm, ông trời cũ sẽ mạnh thêm gấp bội!"
Cậu quay sang Đào. "Thỉnh giá! Quan Lớn Đệ Tam, vị thánh trị thủy! May ra chặn được Thủy Tinh!"
Đào ngồi sụp xuống, ôm đàn, hát thỉnh giữa cơn cuồng nộ của nước, tiếng đàn chìm nghỉm giữa tiếng sóng gầm. Lành trùm khăn trắng, màu Thoải Phủ, và bắc giá Quan Lớn Đệ Tam, lần này dâng trọn, vì không còn thời gian giữ mình. Quan Lớn giáng. Cậu vung tay, dựng một bức tường nước ngăn dòng lũ. Nhưng Thủy Tinh là một vị thần cổ, mạnh hơn một giá Quan Lớn gấp bội. Bức tường nước của Lành vỡ tan chỉ sau một đợt sóng.
Lành cảm nhận rõ cái giá phải trả ngay trong khoảnh khắc ấy, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi bức tường nước cậu dựng lên vỡ vụn, như một phần sức lực của chính cậu cũng tan theo con sóng. Cậu nghiến răng, cố đứng vững trên đôi chân đang run, biết rằng đây mới chỉ là đòn thử đầu tiên của một vị thần mà cậu chưa từng đối đầu.
Thủy Tinh cười vang, khinh miệt: "Một thằng đồng nhãi ranh mượn oai Quan Lớn? Ngươi không chặn nổi ta đâu. Để ta cho ngươi thấy cơn giận của nước!"
Và cả khối nước khổng lồ sau đập bắt đầu chồm lên, nhằm thẳng con đập mà đổ xuống. Ông Doanh đứng chết trân bên bờ hồ, chứng kiến cả tòa nhà điều hành mà ông từng tự hào rung chuyển dưới cơn thịnh nộ của một thứ mà chỉ vài phút trước ông còn cho là chuyện hoang đường, và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ ông tin tưởng suốt cả cuộc đời bắt đầu lung lay tận gốc rễ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 80 →