Người đứng đầu Tập đoàn Vầng Dương tên Doanh, và ông ta không giống kẻ ác mà Lành tưởng tượng.
Nhờ Khằm quen một người làm trong công trường, ba người được dẫn vào gặp ông Doanh tại khu nhà điều hành. Căn phòng làm việc của ông nằm trên tầng cao nhất, cửa kính nhìn thẳng ra toàn cảnh con đập và hồ chứa mênh mông phía sau, một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa lạnh lẽo dưới ánh nắng chiều nhạt. Ông chừng năm mươi tuổi, ăn mặc giản dị dù là chủ một tập đoàn lớn, gương mặt khắc khổ, đôi mắt buồn sâu thẳm. Trên bàn làm việc của ông, giữa những bản vẽ kỹ thuật, có một khung ảnh: một đứa bé trai chừng bảy tuổi, cười tươi.
"Các anh là người giữ đèn?" Ông Doanh nhìn ngọn Đèn Cái ánh xanh trong tay Lành, không ngạc nhiên như cậu tưởng. "Tôi có nghe về những người như các anh. Người ta bảo các anh giữ một thứ tín ngưỡng cổ, thắp đèn dẫn vong. Các anh đến phản đối cái đập của tôi, đúng không?"
"Cái đập của ông đang đánh thức một thứ rất nguy hiểm dưới đáy sông," Lành nói thẳng. "Và cái thành phố không đêm ông định xây ở cửa sông sẽ còn tệ hơn. Ông không biết, nhưng ông đang phá vỡ một thứ đã giữ cho đất nước này bình yên hàng nghìn năm."
Ông Doanh không cười nhạo. Ông chỉ thở dài, cầm khung ảnh đứa bé lên, ngón tay vuốt nhẹ lên mặt kính. "Con trai tôi. Nó chết năm bảy tuổi. Đuối nước. Trong một đêm mất điện, tối đen. Người ta tìm nó cả đêm không thấy, vì tối quá. Đến sáng mới vớt được xác." Giọng ông run lên. "Từ đêm đó, tôi thề sẽ xây một thế giới không bao giờ còn bóng tối. Không đứa trẻ nào phải chết trong đêm đen nữa. Không người cha nào phải mò mẫm tìm con trong tối nữa. Thành phố không đêm, đó là lời hứa của tôi với con tôi."
Lành lặng người. Cậu đến để đối đầu một kẻ phá lưới, nhưng cậu lại gặp một người cha mất con, đang gắng xua bóng tối vì nỗi đau của mình, đúng như cậu, một đứa con mất mẹ, gắng giữ ngọn đèn. Hai con người, cùng một vết thương, mà đứng ở hai phía đối nghịch. Cậu nhìn ánh mắt ông Doanh, nhìn khung ảnh đứa bé cười tươi trên bàn, và trong lòng cậu dâng lên một nỗi thương cảm không ngờ tới, dù cậu biết mình vẫn phải nói ra sự thật, dù sự thật ấy có làm đau thêm một người đã đau đủ nhiều.
"Tôi cũng mất người thân vì nước, vì đêm," Lành nói khẽ. "Mẹ tôi chết đuối, và tôi phải tự tay tiễn bà sang sông. Tôi hiểu ông. Nhưng ông Doanh ơi, xóa bỏ bóng tối không cứu được ai đâu. Bóng tối không phải kẻ thù. Cái đêm con ông mất, kẻ thù là sự vô tâm, là người ta không tìm kịp, không phải bóng tối. Nếu ông xóa cả đêm, ông sẽ đánh thức một thứ khiến không ai được chết yên, kể cả con ông. Linh hồn con ông đã sang sông bình yên rồi. Đừng kéo nó về một thế giới không có nghỉ ngơi."
Ông Doanh nhìn cậu thật lâu, gương mặt giằng xé, hai bàn tay siết chặt lấy khung ảnh trên bàn. Lần đầu tiên, có ai đó chạm đúng vào nỗi đau và nỗi sợ sâu nhất của ông. Nhưng ông là người đã đặt cược cả đời, cả tập đoàn, cả lời thề với con, vào cái thành phố không đêm. Không dễ gì ông quay đầu.
"Anh nói hay lắm," cuối cùng ông nói, giọng khô khốc. "Nhưng tôi không tin vào thần thánh, vong hồn, hay ông trời nào dưới đáy sông cả. Tôi tin vào điện, vào ánh sáng, vào thứ tôi xây được bằng tay. Mời các anh về. Cái đập sẽ tiếp tục. Thành phố sẽ sáng đèn. Đó là tương lai, dù các anh có thích hay không."
Đào định lên tiếng phản bác, nhưng Lành khẽ lắc đầu ngăn cô lại. Cậu hiểu, một người đã đóng đinh niềm tin của mình vào một lời hứa với đứa con đã khuất thì không thể bị lay chuyển chỉ bằng lời nói, dù lời nói ấy có đúng đến đâu. Có những niềm tin chỉ vỡ ra khi chính sự thật đập thẳng vào mặt người ta. Cậu đứng dậy, cúi đầu chào ông Doanh một cách lễ độ, dù trong lòng vẫn nặng trĩu vì biết mình chưa thuyết phục được gì, và biết rằng thời gian để ngăn cái đập kia không còn nhiều.
Nhưng đúng khi ông Doanh dứt lời, mặt đất khẽ rung. Từ phía hồ chứa, một tiếng ầm vang vọng lên, như tiếng một con vật khổng lồ vừa trở mình dưới đáy nước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 79 →