Xuống khỏi miền ngàn, men theo dòng sông lớn về phía hạ nguồn, ba người đến vùng đập thủy điện của Tập đoàn Vầng Dương.
Cảnh tượng ở đây khiến cả ba choáng váng. Một con đập khổng lồ bằng bê tông chắn ngang dòng sông, cao như một vách núi nhân tạo, chặn đứng cả con nước. Phía sau đập, nước dâng thành một hồ chứa mênh mông, nhấn chìm không biết bao nhiêu làng mạc, đền miếu. Phía trước đập, lòng sông cũ cạn trơ đáy, nứt nẻ, những bãi bồi từng xanh tươi giờ thành đất chết, chỉ còn trơ lại vài gốc cây khô queo.
Lành đứng trên một mỏm đất cao nhìn xuống, cố hình dung lại con sông Cái mà cậu từng chèo đò đưa vong ở làng Hạ Vọng, mềm mại và sống động, khác hẳn cái khối nước tù đọng phẳng lặng như tấm gương chết trước mặt cậu bây giờ. Cậu chưa từng nghĩ một dòng sông có thể bị nhốt lại như thế, bị bắt phải đứng yên, như một con vật bị cùm chân giữa chính lãnh thổ của mình.
Sau bao ngày lặn lội giữa rừng già và núi đá, cảnh tượng bê tông khổng lồ này khiến cả ba như lạc vào một thế giới khác hẳn, một thế giới không còn chỗ cho cây cối hay tiếng chim, chỉ còn tiếng máy móc gầm rú và mùi bụi đất khô khốc. Lành đứng lặng một lúc, cảm nhận rõ sự tương phản giữa cái tĩnh lặng thiêng liêng của đền Bắc Lệ vừa rời khỏi với cái ồn ào, trần trụi của công trường trước mắt.
"Họ chặn cả dòng sông," Khằm thốt lên, kinh hãi, mắt mở to nhìn khối bê tông sừng sững. "Sông Cái chảy mấy nghìn năm, giờ bị một bức tường bê tông bóp nghẹt."
Lành cảm nhận được điều tệ hơn. Dọc lòng sông cạn, cái lạnh rỗng của ông trời cũ đặc quánh, phả lên như hơi lạnh từ một ngôi mộ vừa mở. "Dòng nước là một phần của lưới," cậu nói. "Các Mẫu dìm ông trời cũ xuống đáy sông, và chính dòng chảy giữ ngài. Nước chảy thì ngài ngủ. Nước đứng..." cậu nhìn hồ chứa phẳng lặng như gương, "...nước đứng thì ngài thức. Cái đập này không chỉ dìm làng. Nó làm nghẽn cả mạch giữ ông trời cũ."
Đào rùng mình, kéo tay áo Lành. "Vậy là Tập đoàn Vầng Dương, dù không biết, đang phá lưới còn mạnh hơn cả Phản Đăng."
Họ tiến lại gần khu công trường. Ở đó, công nhân tấp nập, máy móc gầm rú, bụi bốc mù cả một khoảng trời. Trên một tấm biển lớn dựng bên đường, dòng chữ đỏ chói đập vào mắt: "TẬP ĐOÀN VẦNG DƯƠNG. KIẾN TẠO THÀNH PHỐ KHÔNG ĐÊM. TƯƠNG LAI KHÔNG BÓNG TỐI." Bên dưới là hình vẽ một thành phố rực rỡ ánh đèn, sáng trưng giữa màn đêm, ngay nơi cửa sông.
"Tương lai không bóng tối," Lành đọc, lạnh người. "Họ tưởng họ đang xây thiên đường. Họ không biết 'không bóng tối' chính là cái thế giới của ông trời cũ, cái thế giới mà các Mẫu đã hy sinh tất cả để dìm xuống. Ngày không bao giờ tắt. Không nghỉ. Không chết yên. Họ đang dựng lại đúng cái địa ngục cổ xưa, mà lại gọi nó là tương lai."
Cậu nhìn con đập, nhìn hồ nước chết, nhìn tấm biển sáng chói, và hiểu rằng cuộc chiến của cậu không chỉ chống lại Phản Đăng hay ông trời cũ. Nó còn chống lại chính khát vọng của con người, khát vọng xóa bỏ bóng tối, xóa bỏ cái chết, mà không hiểu rằng chính bóng tối và cái chết mới làm cho ánh sáng và sự sống có nghĩa.
"Mình phải gặp người đứng đầu," cậu nói, giọng cương quyết. "Phải cho họ biết cái đập này đang đánh thức cái gì."
Khằm đứng lặng nhìn cảnh công trường náo nhiệt, tay siết chặt ngọn đèn nhỏ vừa được điểm, như thể đang tự hỏi liệu cái thế giới ồn ào, sáng đèn không ngừng nghỉ này có còn chỗ nào cho những ngọn lửa nhỏ bé mà anh và Lành đang cố gắng gìn giữ hay không. Đào cũng im lặng, mắt dõi theo dòng người công nhân qua lại tấp nập, không ai trong số họ mảy may hay biết mình đang góp phần đánh thức một tai họa ngủ yên đã mấy nghìn năm. Gió từ mặt hồ chứa thổi tới, mang theo một mùi tanh lạ, không giống mùi nước sông quen thuộc, mà giống mùi của một thứ gì đó đã chết từ rất lâu, chỉ đang chờ được khuấy động trở lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 78 →